Anthony Le’s Blog

Satyagraha

XA GẦN BÁ CÁO

Đem đại nghĩa để thắng hung tàn.
Lấy chí nhân để thay cường đạo.

Nguyễn Trãi

Filed under: Quan điểm ,

THẤY GÌ QUA ĐỘNG THÁI MUỐN THIẾT LẬP QUAN HỆ NGOẠI GIAO VỚI VATICAN

parolin_cuong-2Phái đoàn Ngoại giao Tòa Thánh Vatican do Đức Hồng Y Pietro Parolin làm trưởng đoàn đến thăm và làm việc với Chính quyền cộng sản trong hai ngày 16-17 tháng 2 năm 2009 theo lời mời từ Chính phủ Việt Nam. Câu hỏi được đặt ra là chính quyền cộng sản muốn gì khi có động thái muốn thiết lập ngoại giao với Tòa thánh Vatican trong lúc mối quan hệ giữa chính quyền và giáo dân Kitô Giáo đang trong tình trạng căng thẳng? Liệu có phải là chính quyền thực lòng muốn làm hòa với các tôn giáo mà bước đi đầu tiên là thiết lập ngoại giao với Vatican?

Nhìn lại năm 2008, chính quyền cộng sản đã trãi qua một năm đầy ác mộng với hàng loạt sự việc tranh chấp đất đai với Thiên Chúa Giáo. Khởi đầu đầy thách thức từ việc đòi đất của giáo dân giáo xứ Thái Hà đã gây chấn động thế giới và gây bất bình cho tất cả những ai quan tâm đến chân lý và sự thật trên khắp hành tinh này.

Sự kiện Thái Hà đã đánh dấu chấm hết cho một giai đoạn mà người dân chỉ biết cúi đầu và cam chịu. Người dân Việt Nam sau một thời gian dài ẩn mình cam chịu những khổ nhục và bất công do sự sợ hãi đã lần lượt nói lên tiếng nói của mình để bảo vệ quyền lợi của chính mình và quyền lợi của dân tộc. Hàng loạt các cuộc đấu tranh bảo vệ quyền lợi của hàng ngàn người dân từ Hưng Yên, Yên Sơn đến Kiên Giang. Hàng loạt các bài báo lên tiếng chỉ trích chính quyền cộng sản từ bán nước, hại dân đến tham nhũng, hối lộ, buôn lậu, trộm cắp …Hàng loạt các phân tích và bình luận của các trí thức trong và ngoài nước phê phán sự yếu kém của chính phủ…

Trước hàng loạt các biến cố này, chính quyền cộng sản đã đối phó một cách vụng về và miễn cưỡng, thậm chí chính phủ đã phải sử dụng cả “luật rừng” như lên kế hoạch bêu rếu người lãnh đạo công giáo TGM Giuse Ngô Quang Kiệt, bắt giam người biểu tình chống Trung cộng – blogger Điếu Cày, bắt giam nhà báo chống tham nhũng Hải, Chiến…

Và cũng từ đây, hàng loạt những thái độ phản ứng của các quốc gia trên thế giới đã được đưa ra cho Việt Nam nhằm tạo áp lực buộc chính quyền cộng sản Việt Nam phải tuân thủ hiến chương Liên Hiệp Quốc về nhân quyền như Hạ viện Hoa kỳ đề nghị đưa Việt Nam danh sách các quốc gia có vấn đề về tôn giáo; Liên hiệp Châu Âu đồng tình quyết định: Việt Nam, nhân quyền trước hợp tác sau; Ủy ban nhân quyền Liên Hiệp Quốc đã chính thức yêu cầu Quỹ tiền tệ Quốc tế IMF hổ trợ tạo áp lực yêu cầu chính phủ Việt Nam tôn trọng nhân quyền …

Năm 2008 vừa qua thực sự là một năm đầy ác mộng đối với chính quyền cộng sản Việt Nam. Năm 2009 sắp tới với những khó khăn chung của thế giới và của riêng Việt Nam sẽ hứa hẹn nhiều thách thức hơn nữa đối với tính chính thống của chính phủ.

Đối lập với những gian dối và tàn bạo của chính quyền, Công giáo luôn là điểm tựa cho những con người nghèo khổ. Lịch sử của công giáo nói chung và Công giáo Việt Nam nói riêng luôn trãi qua những cuộc đối đầu chống cường quyền và áp bức vốn là đặc tính (phản) cách mạng của chính quyền cộng sản. Các cuộc đấu tranh của tôn giáo luôn mang tính chính nghĩa, ôn hòa nhưng quyết liệt và không bao giờ chịu khuất phục bởi bất kỳ một thế lực nào. Tính thống nhất toàn cầu của Giáo hội Công giáo cũng như uy tín của Vatican trên thế giới đã khiến cho bất kỳ một tổ chức nào, một quốc gia nào cũng cảm thấy e ngại khi muốn đối đầu. Chính quyền cộng sản cũng không ngoại lệ. Tiêu biểu nhất là cuộc cách mạng của Công dân Balan dưới sự hổ trợ của công giáo đã đánh đổ chính quyền cộng sản và lập nên chính thể Balan hiện nay đã là một bài học lịch sử cho chính quyền cộng sản Việt Nam.

Năm 2009 được dự báo với nhiều khó khăn về kinh tế, chính trị và nhiều cuộc đấu tranh mới của nhân dân mà có nhiều khả năng là khởi đầu từ những giáo dân công giáo bởi họ có người lãnh đạo, có tổ chức, có niềm tin và được sự hậu thuẩn từ khắp thế giới. Cuộc đấu tranh của giáo dân công giáo luôn là những cơn ác mộng đối với chính quyền cộng sản.

Có lẽ đã dự đoán trước những khó khăn mà giáo dân công giáo có thể sẽ tạo ra khiến chính quyền cộng sản phải có một bước đi mang tính chiến lược này.

Thiết lập một mối quan hệ với Vatican là một nút thắt có thể kìm hãm được những cuộc đấu tranh của người công giáo bởi những người công giáo luôn nghe theo lời người chủ chăn của mình và những vị Giám Mục lãnh đạo Công giáo Việt Nam thì chỉ nghe theo chỉ thị từ Vatican.

Những cuộc đấu tranh của người công giáo vốn là những người không thể khuất phục bằng bạo lực và cường quyền cộng sản thì giờ đây vì mối quan hệ ngoại giao, họ mong rằng Vatican phần nào đó sẽ giúp họ kiểm soát các cuộc đấu tranh này.

Ngoài ra, thông qua việc thiết lập mối qua hệ ngoại giao này, chính quyền cộng sản cũng muốn chứng minh với thế giới rằng, chính quyền Việt Nam cũng tôn trọng quyền tự do tôn giáo như các quốc gia khác trên thế giới. Đây cũng là hình thức đối phó với Ủy ban Nhân quyền Liên Hợp Quốc mà Trung cộng đã thực hiện trước đây không lâu.

Vậy về phần công giáo, Vatican có biết ý định và mục tiêu của mối quan hệ ngoại giao này không? Tại sao Vatican lại chấp nhận mối quan hệ ngoại giao này?

Xuất phát từ giáo huấn cơ bản nhất và cũng là quan trọng nhất của Kitô giáo – Tình Yêu, người Kitô giáo luôn luôn đón nhận mọi người cho dù những người đó coi người họ là kẻ tử thù. Như lời của bài kinh Hòa bình vẫn được cất lên trong các buổi cầu nguyện của giáo dân Thái Hà : Đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục…đem chân lý vào chốn lỗi lầm…

Vì vậy, dù muốn dù không Vatican cũng phải đón nhận lời mời của chính quyền như là một sự dấn thân để thay đổi và cảm hóa xã hội. Một sự dấn thân để phục vụ. Điều duy nhất mà Vatican mong mõi nhận được thông qua việc thiết lập mối quan hệ ngoại giao này là những giáo dân công giáo được tự do hoạt động và bày tỏ niềm tin của mình.

Tuy nhiên, không phải vì thế mà việc thiết lập mối quan hệ này lại hoàn toàn có lợi cho chính quyền cộng sản. Thông qua việc thiết lập mối quan hệ ngoại giao này, chính quyền cộng sản đã chính thức thừa nhận các luật lệ và cách thức thờ phượng của giáo hội công giáo. Việc đối xử với các lãnh đạo và giáo dân công giáo cũng không thể tùy tiện như trước.

Và sau cùng, thông qua việc thiết lập mối quan hệ ngoại giao này chính quyền cộng sản đã thể hiện sự e ngại của chính các cuộc đấu tranh của giáo dân công giáo. Đây chính là một thành công lớn của nhân dân Việt Nam trong thời gian qua trước chính quyền cộng sản.

Filed under: Chính trị, Ngoại giao, Nhận định, Tôn giáo, Việt Vatican , ,

THĂM TẾT CÔNG TRÌNH

Sáng nay đi thăm công trình sau nhiều ngày nghĩ Tết. Người coi công trình suốt mấy ngày tết là một đôi vợ chồng trẻ với một đứa con thơ. Họ là những người thợ làm việc tại công trình quanh năm suốt tháng. Ấy vậy mà những ngày tết họ phải chấp nhận ở lại giử công trình phần thì không có nhà để về ăn tết, phần thì không còn tiền để đi chơi tết. Ở lại coi công trình cũng là một cách để họ chạy trốn cái thực tế nghiệt ngã và cũng giúp họ có thêm thu nhập.

Nhìn thấy cả gia đình quây quần bên chiếc tivi của công trình, tìm niềm vui với những chương trình hài của Hoài Linh, tôi chợt thấy nao lòng. Đứa con thơ vẫn lăng xăng bên Ba Mẹ như mọi ngày nhưng vẽ mặt u buồn lại hiện rõ trên nét mặt của hai vợ chồng trẻ. Và tôi hiểu được rằng họ đã trãi qua một cái tết như thế nào.

Từ giã người giử công trình để trở về với cái tết của gia đình, tôi hỏi:
- Còn tiền không?
- Hết rồi.
Người chồng trả lời lí nhí với đôi mắt thất thần.

Đến lúc này thì lòng tôi quặn lại.

Họ đã đón một cái tết như thế này sao?

Còn bao nhiêu người trên đất nước này cũng đón cái tết như họ? Thậm chí còn hơn cả họ vì không có chổ trú ngụ trong những ngày tết này?

Những người thợ của tôi làm việc quần quật cả ngày, quanh năm suốt tháng, nhưng số tiền họ kiếm được cũng không thể giúp họ có được một cuộc sống bình thường như những người khác.

Chiến tranh đã đi qua hơn 30 năm nay nhưng sự nghèo khổ vẫn còn nguyên đó, trên những con người không thân thế, không tài sản, không học thức, không tương lai.

Chiến tranh đã cướp đi bao nhiêu sinh mạng của những người cùng khổ nhưng thành quả sau chiến tranh thì chỉ dành cho những người có đảng phái, có thân thế, những người nhà cao cửa rộng, dư tiền đúc tượng, dư tiền in sách để tự ca ngợi mình, dư tiền sưu tầm cả những món đồ hàng chục ngàn dolla.

Sống trong một xã hội được gọi là xã hội chủ nghĩa, xã hội được gọi là xã hội của gia cấp công-nông  nhưng sự chênh lệch giàu nghèo khủng khiếp không thể tưởng tượng nỗi. Nghèo thì nghèo đến tận cùng xã hội, giàu thì giàu đến mức tiền không biết để làm gì.

Có vẻ như cái lý thuyết cộng sản đó phải được định nghĩa lại cho đúng với thực tế xã hội: Cộng sản là cộng toàn bộ tài sản của nhân dân lại bỏ vào túi của lãnh đạo.

Có phải do chúng ta – tôi và các bạn, những con người vô tâm và ích kỷ đến lạnh cảm trước mọi nỗi đau của anh em đồng loại mà trên đất nước này vẫn tồn tại những nỗi đau như vậy?!

Filed under: Xã hội , , ,

ĐAU LÒNG TRƯỚC KHẢ NĂNG NHẬN THỨC VÀ LÝ LUẬN CỦA GIỚI TRẺ NGÀY NAY

Sáng nay chu du thế giới web tôi tình cờ đọc được những dòng comment này của cùng một người trên blog của Blacky. Xin được chia xẽ cùng mọi người để có thể thấy trước tương lai của đất nước Việt Nam.

“thằng điên, ăn no rửng mỡ cắn càn như chó dại” Mon Jan 12 04:26am ICT

“tao k hiểu bố mẹ mày dạy mày cái gì mà sinh ra cái lũ chúg mày, suốt ngày ngửa mồm chửi chế độ, thử nhìn lại mày coi mày đã là gì, là ai” Mon Jan 12 04:33am ICT

“suốt ngày mở mồm ra là yêu nước, là nhân quyền, là dân quyền, là tự do là dân chủ, mày thử hỏi coi k có Đảng lãnh đạo thì liệu cái đất nước này sẽ như thế nào, mày thử nhìn lại chục năm về trước, so với bây giờ khác nhau như thế nào. cái lũ ếch ngồi đáy giếng k hiểu biết lại còn cao giọng chửi chế độ “ Mon Jan 12 04:36am ICT

“tao k fải blogger, chỉ vào đọc linh tinh, thấy bọn mày thật k thể hiểu nổi, được ăn học tử tế mà nhận thức ngang với cây cỏ,thật đáng buồn” Mon Jan 12 04:37am ICT

“mày cứ chửi hết tiêu cực này đến tiêu cực của Đảng đi, nhưng mày thử nhìn xem, có một đất nước nào mà k có tiêu cực chứ, chả lẽ mày tưởng không có ĐCS thì sẽ hết tiêu cực ah? sao thông minh thế em” Mon Jan 12 04:38am ICT

“còn cái bọn giáo dân nữa, tao k biết mày có fải là giáo dân không, nhưng tao chúa ghét mấy thằng giáo dân chỉ biết nghe xúi jục, dụ dỗ rồi biểu tình, gây rối, rõ vớ vẩn, ĐCS mà thù giáo dân như chúng mày viết thì đã không còn thằng nào được sống yên ổn đâu em ah. Đã để cho sống tử tế, k động chạm đến tín ngưỡng của chúng mày rồi mà còn lắm điều. Mày tự hỏi xem, nếu bọn giáo dân k gây rối, k vi phạm pháp luật thì ai sờ đến chúng nó làm gì. ĐÚng là lũ k biết nhục, chả khác gì vừa ăn cắp còn vừa la làng bị oan. Trẻ thì còn nói nhận thức non nớt, cả bọn già phớ lớ mà cũng không nghĩ khác được, đúng là NGU không đỡ được” Mon Jan 12 04:42am ICT

Mở đầu cho một chuổi phát biểu tạm gọi là phát biểu chính kiến đã mang bản sắc cộng sản là chụp mũ và vu khống và vô văn hóa của văn hóa xã hội chủ nghĩa “thằng điên, ăn no rửng mỡ cắn càn như chó dại”. Quái lạ, cái anh chàng này cho phép mình yêu, ghét mà không cho người khác có cái quyền yêu ghét hay sao? Chả lẽ cả cái xã hội này ai cũng phải yêu đảng yêu bác hay sao? Thế thì cái xã hội này không chỉ có hơn ba triệu đảng viên đâu mà là hơn 85 triệu đảng viên đấy. Cái kiểu tư duy này sao lại giống cái lề phải của bác Doãn nhà ta thế. Đã là tư duy rồi mà vẫn phải theo chỉ đạo của đảng sao? Nếu vậy thì đâu còn gọi là tư duy nữa mà nên thay bằng “đảng duy” thì đúng hơn bởi vì ngay trong hai chử tư duy đã có chử “tư” thể hiện sự riêng tư và quyền của mỗi cá nhân rồi.

Tiếp theo là một câu nói thể hiện đỉnh cao của trí tuệ “tao k hiểu bố mẹ mày dạy mày cái gì mà sinh ra cái lũ chúg mày, suốt ngày ngửa mồm chửi chế độ, thử nhìn lại mày coi mày đã là gì, là ai”. Tôi thực sự không biết anh chàng này được học hành tới đâu mà phát biểu như vậy. Có lẽ anh này không hề biết “tôi là ai” sẽ được trả lời qua sự cố gắng của cá nhân tôi và cách nhìn của xã hội về những cố gắng đó nữa hay sao? Trong khi tôi mong muốn đóng góp công sức của mình cho đất nước nhưng đảng không sử dụng tôi thì tôi sẽ làm sao? Không lẽ chủ nhân của những tin nhắn này lại không thấy xu hướng rời bỏ đảng và các cơ quan nhà nước để tìm đến với các phòng trao dân chủ, tìm đến với các công ty tư nhân và nước ngoài hay sao? Như thế thì họ là ai? Là những người phải động à? Và hơn hết, trong khi tôi hi sinh quyền lợi và cuộc sống cá nhân này vì lợi ích dân tộc, vì cuộc sống của nhân dân thì đảng cộng sản lại chụp cho tôi cái mũ “chống phá chính quyền, làm hại an ninh quốc gia”. Thế thì tôi là gì? Còn những người cắt đất bán biển cho Trung cộng là gì? Yêu nước chăng?

“mày cứ chửi hết tiêu cực này đến tiêu cực của Đảng đi, nhưng mày thử nhìn xem, có một đất nước nào mà k có tiêu cực chứ, chả lẽ mày tưởng không có ĐCS thì sẽ hết tiêu cực ah? sao thông minh thế em” . Đọc tới câu này thì thực sự tôi không biết phải nghĩ về chủ của câu nói này như thế nào nữa. chỉ xin hỏi lại một câu thôi: “ Thế thì tiêu cực cứ để cho nó tiêu cực à? Bán nước thì mặc kệ chúng nó bán nước hay sao? Sao mà yêu đảng, yêu nước thế ông anh?!”

“còn cái bọn giáo dân nữa, tao k biết mày có fải là giáo dân không,…” Là sao? Có ai vui lòng giài thích ý đồ của câu này không?
Rồi tổ chức cầu nguyện để đấu tranh giành lại tài sản của mình bị nhà nước chiếm đoạt là “… biểu tình, gây rối, vớ vẩn” hay sao? Thế thì người ta vô nhà cướp của anh cứ để kệ chúng à?

Và đỉnh cao nhận thức là đây: “ĐCS mà thù giáo dân như chúng mày viết thì đã không còn thằng nào được sống yên ổn đâu em ah. Đã để cho sống tử tế, k động chạm đến tín ngưỡng của chúng mày rồi mà còn lắm điều. Mày tự hỏi xem, nếu bọn giáo dân k gây rối, k vi phạm pháp luật thì ai sờ đến chúng nó làm gì. ĐÚng là lũ k biết nhục, chả khác gì vừa ăn cắp còn vừa la làng bị oan. Trẻ thì còn nói nhận thức non nớt, cả bọn già phớ lớ mà cũng không nghĩ khác được, đúng là NGU không đỡ được”. Hóa ra trong tâm trí của anh chàng này “đất nước này là của nhà nước, của đảng cộng sản. Đảng cộng sản muốn là gì thì làm, cho dân cái gì thì nhờ cái đó thôi đừng đòi hỏi lung tung. Người dân nên yên phận mình là kẻ ở đợ, người là thuê thôi chứ đừng vọng tưởng xã hội này là của dân do dân và vì dân nhé!”

Với cái kiểu tư duy này thì tương lai của đất nước sẽ đi về đâu? Và đau lòng hơn khi đây không là suy nghĩ và khả năng lý luận cá biệt mà là ý thức hệ và tư duy của tuổi trẻ dưới mái trường xã hội chủ nghĩ Việt Nam.

Việt Nam ơi, tương lai nào dành cho Người?!

Anthony Le

Filed under: Nhận định, Xã hội , , , , ,

Lịch viết bài

Tháng Bảy 2009
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
« Feb    
 12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  

Lưu trữ

Chủ đề chính

Lượt truy cập

  • 13,092 lượt

Đang xem

Trang chuyên đề