Anthony Le's Blog

Satyagraha

THAM NHŨNG TRONG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI ĐẢNG TRỊ

Trong thời vừa gian qua, có thể nói, cái tên Huỳnh Ngọc Sỹ đã trở thành cụm từ được người dân Việt Nam tìm kiếm nhiều nhất trên công cụ tìm kiếm của Google. Có rất nhiều bài viết trên các trong blog và các website từ cả trong và ngoài nước. Người dân thi nhau viết, thi nhau đọc như là một cách thỏa mãn duy nhất cho những nỗi bức xúc đè nén bao năm nay.

Ai ai cũng biết rằng, tham nhũng khiến cho nhân dân đói khổ, tham nhũng khiến nước mất nhà tan, tham nhũng khiến cho quốc gia nghèo nàn lạc hậu … Nhưng, có bao nhiêu người chịu nghĩ sâu xa hơn cho hai từ “tham nhũng” ấy? Và có bao nhiêu người chịu quyết tâm đứng lên bài trừ tham nhũng?

Ai ai cũng muốn chống tham nhũng nhưng có bao nhiêu người nghĩ đó trách nhiệm của mình, của mỗi người dân chúng ta? Hay tất cả chúng ta đều nghĩ rằng đó chỉ là trách nhiệm của chính phủ, của nhà cầm quyền?

Chúng ta cần nhìn nhận và đánh giá lại một cách nghiêm túc hai chữ “tham nhũng” nếu chúng ta muốn bài trừ tận gốc vấn đề này.

KHÁI NIỆM THAM NHŨNG

Tham nhũng là hành vi lợi dụng chức quyền, vị trí công việc của mình để chiếm đoạt bất hợp pháp tài sản của nhà nước, tài sản của nhân dân, tài sản của người khác làm tài sản riêng của mình. (Xin phép cho tôi được định nghĩa tham nhũng một cách đơn giản nhất)

Các hình thức tham nhũng:

– Sử dụng các kỹ thuật, nghiệp vụ kinh tế để biến các tài sản của chung, của nhà nước thành tài sản riêng của mình như: Kê giá, rút ruột công trình, kê không các khoản chi… Hình thức này thường thấy trong các chức vụ của các đơn vị kinh tế.

– Lợi dụng chức quyền để ép buộc người khác phải nộp tiền cho mình. Hình thức này phổ biến trong các viên chức nhà nước trong khối hành chính sự nghiệp.

Hành vi tham nhũng được cấu thành bao giờ cũng gồm 2 (nhóm) đối tượng: Đối tượng/nhóm đối tượng tham nhũng và đồng phạm (những người hối lộ).

Người tham nhũng vì ham lợi mà bất chấp đạo lý, bất chấp lỗi công bằng, bấp chấp luật pháp để chiếm cho bằng được những thứ vốn không thuộc về mình.

Người hối lộ vì muốn chạy việc, muốn dễ dàng mà chấp nhận những yêu cầu của người tham nhũng, chấp nhận hành vi phạm pháp.

Nói một cách khách quan, những lỗi phạm của Bùi Tiến Dũng, của Huỳnh Ngọc Sỹ … không thiếu phần của người dân chúng ta hôm nay. Nếu chúng ta cương không chịu đút tiền cho những người cảnh sát giao thông thì sẽ không có những cảnh sát giao thông nhận tiền mãi lội. Nếu PCI không vì lấy được hợp đồng mà lại quả 10% thì không có vụ Huỳnh Ngọc Sỹ nhận hối lộ hôm nay… Nhưng tiếc rằng, chúng ta vì cái lợi nhỏ của chúng ta mà chúng ta đã gây nên cái họa lớn cho đất nước.

Ngược lại, nếu những người làm công chức nhà nước, những quan lớn của chế độ không làm khó dễ, không gây phiền hà, không bắt ép người dân cống nạp và không ngửa tay nhận những đồng tiền bẩn thỉu đó thì chúng ta chẳng dại gì mà đưa hối lộ, vừa mất tiền lại phạm pháp. Hơn nữa, nếu không đưa liệu có được không?

Vậy đâu mới là vấn đề? Đưa thì mới nhận hay đòi rồi mới đưa?

Khó có thể xác nhận được ai là người gây lỗi cho ai. Tuy nhiên, tất cả luật pháp của các nước đã phạt người nhận hối lộ nhiều hơn người đưa hối lộ đã nói lên rằng, trong tất cả các trường hợp, thì người nhận hối lộ có lỗi nhiều hơn trong hành vi tham nhũng này. Tại sao? Vì người nhận hối lộ là người đại diện cho chính quyền, đại diện cho nhân dân. Họ có quyền có thế, am hiểu pháp luật và đa số trường hợp là do họ yêu cầu, đòi hỏi trước.

Cho dù là ai có tội lớn hơn và ai là ngưới chủ động trong hành vi tham nhũng này đi nữa thì cũng có thể kết luận: Cả hai cùng có tội. Cũng chính vì vậy mới cần có pháp luật để duy trì một trật tự chung của xã hội.

Vậy, trách nhiệm của chính phủ, của pháp luật đối với tham nhũng như thế nào?

Chính phủ là những người đại diện cho cả một quốc gia, một dân tộc trước cộng đồng thế giới. Chính phủ là những người thực thi pháp luật. Chính phủ có quyền và sử dụng quyền đó để bảo vệ quốc gia, bảo vệ xã hội, để bảo đảm một môi trường tốt, một xã hội tự do, công bằng cho mọi thành viên trong xã hội. Chính phủ được nhân dân trả lương để làm những việc làm ấy. Vì vậy nên mọi trách nhiệm lại quy về cho chính phủ.

Có thể nói rằng, tham nhũng thời nào cũng có, nước nào cũng có. Nhưng không thể vì thế mà chính phủ phủi bỏ trách nhiệm của mình. Một xã hội càng văn minh, tiến bộ, pháp luật càng được thực thi công bằng, nghiêm minh thì tham nhũng càng ít. Ngược lại, xã hội càng nghèo nàn, lạc hậu, chính phủ càng bỏ bê, tắc trách, pháp luật càng lõng lẽo thì tham nhũng càng nhiều.

THAM NHŨNG VÀ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI VIỆT NAM – MỐI QUAN HỆ BIỆN CHỨNG

Xã hội Việt nam, từ 1975, được lãnh đạo bởi một tập thể những người cộng sản. Những người tôn sùng chủ nghĩa tam vô: vô gia đình, vô tổ quốc và vô tín ngưỡng. Họ là những người tôn sùng vật chất (chủ nghĩa duy vật). Vậy nên đối với họ, tiền là tất cả. Để có tiền họ sẵn sàng bất chấp tất cả: đạo lý, lương tâm và cả luật pháp. Cũng bởi vì họ theo chủ nghĩa tam vô nên họ không có tình người, đối với họ chỉ đơn giản mạnh được yếu thua. Và cũng vì cái chủ nghĩa tam vô ấy mà xã hội ngày càng sản sinh ra nhiều kẻ bán nước cầu vinh, thượng đội hạ đạp vì họ không có tổ quốc.

Xã hội Việt Nam được cai trị bởi những con người cộng sản ưu tú chưa qua được lớp 5 trường làng, những con người mà phần lớn thời gian là sống trong rừng và các hang động. Những con người cộng sản ưu tú ấy biết được rằng, nếu không dùng vũ lực thì khó có thể thuyết phục được quần chúng bởi vì họ quá ưu tú. Chính vì vậy, họ điên cuồng chém giết những người dân vô tội để uy hiếp và răn đe mọi thành phần chống đối. Và từ đó bạo lực là nguồn sống của họ.

Những người cộng sản lãnh đạo đất nước với kinh nghiệm và kiến thức ngộ được từ rừng núi Trường Sơn nên sau 30 năm đất nước đã trở nên lạc hậu hơn so với các quốc gia khác hàng trăm năm. Ấy vậy nhưng những người cộng sản vẫn không dám dùng người tài giỏi hơn mình mà chỉ dám xây dựng xung quanh mình những người cũng ưu tú như mình mặc cho đất nước ngày càng khốn khổ. Bởi vì nếu sử dụng những người tài giỏi hơn mình cùng đồng nghĩa với việc quyền hành sẽ mất, quyền lợi không còn. Bởi vì họ không có tính người nên họ không hề quan tâm tới người dân phải sống như thế nào dưới sự thống trị của họ. Bởi vì họ không có tổ quốc nên họ không hề quan tâm tới tương lai và vận mệnh đất nước. Họ chỉ có thể sử dụng những kẻ bất tài vô tướng như là một biện pháp bảo vệ địa vị và uy quyền của họ. Bởi vì đó chính là tiền, là mục đích sống và là tất cả đối với họ.

Để duy trì sự thống trị, để bảo vệ quyền lợi của mình, họ cần có sự trung thành tuyệt đối của những người cấp dưới. Nhưng cái gì khiến những người cấp dưới trung thành với họ trong khi họ ngu dốt và đầy những xấu xa? Bởi vì những người cộng sản không hề có niềm tin, không hề có lý tưởng, cái mà họ có thể ban cho cấp dưới của mình để đổi lấy sự trung thành và tận tụy không gì khác là những đặc quyền đặc lợi.

Về phần mình, những người cộng sản cấp nhỏ hơn, những người không có trình độ và kiến thức, những người cũng không có niềm tin và lý tưởng, để có thể nhận được đặc quyền đặc lợi, là lẻ sống của mình, phải cúc cung tận tụy, một lòng trung thành với lãnh đạo, với đảng. Thay vì dốc sức mình ra xây dựng xã hội, những người cộng sản tay sai này lại ra sức cung phụng các lãnh đạo của mình bằng tiền bạc, bằng các cuộc chơi trác tán, trụy lạc.

Nhưng tiền ở đâu ra để chi cho các khoản này?

Tiền ở đâu ra để có thể sống vinh hoa phú quý?

Với mức lương ba cọc một đồng ăn cơm còn không đủ lấy đâu cung phụng mấy nhà lãnh đạo cấp cao?

Con đường duy nhất là tham nhũng.

Bởi vì xã hội được cai trị bởi những con người cộng sản ưu tú nên tiêu chuẩn để đánh giá không phải là trình độ, là cống hiến cho xã hội, mà là mức độ trung thành và khả năng cung phụng cấp trên tới đâu. Bởi vì họ cũng biết rằng, cấp trên cần sự trung thành và cung phụng của họ nên họ nên các quan chức cộng sản thi nhau tham nhũng, thi nhau cướp bóc để cung phụng cho lãnh đạo. Ai cướp bóc nhiều, tham nhũng nhiều thì tiền càng nhiều và khả năng làm hài lòng cấp trên càng cao và từ đó chức càng cao hơn. Và đối với họ, đó chính là mục đích sống mặc cho xã hội ra sao, người dân sống như thế nào? Do họ, những người cộng sản không có tổ quốc nên vận mệnh của đất nước không liên quan tới họ nên họ cướp bóc, họ tham nhũng với sự thích thú và hãnh diện.

Ngược lại, những người cấp trên thừa biết rằng số tiền mà cấp dưới đưa cho mình, những cuộc chơi thác loạn mà cấp dưới đưa cho mình được lấy từ đâu. Tuy nhiên, với họ, những người không quốc gia, thì những chuyện đó có liên quan gì đến họ đâu mà ngược lại họ còn được cung phụng, còn được cấp dưới trung thành. Chính vì vậy họ sẵn sàng bảo vệ cho cấp dưới của mình khi sự việc bại lộ như là một cách thức mua lấy sự trung thành. Từ đó, tham nhũng như là một biện pháp để duy trì sự độc tài.

Cũng bởi vì họ độc tài nên không ai dám nói gì. Cũng vì họ độc tài nên họ sẵn sàng dùng bạo lực để trấn áp những người dám phản đối họ.

Cứ như vậy, một hệ thống quyền lực từ trên xuống dưới, từ trung ương đến địa phương sản sinh ra một hệ thống tham nhũng và bao che xuyên suốt chế độ. Đó cũng chính là câu trả lời cho tất cả các quyết tâm chống tham nhũng từ xưa đến nay và cho tới khi nào cộng sản còn nắm quyền thống trị.

Từ đó có thể thấy rằng:

Chế độ độc tài sản sinh và bảo vệ tham nhũng và ngược lại tham nhũng nuôi dưỡng chế độ độc tài ngày càng lớn mạnh và táo bạo hơn.

Những người dân Việt Nam thân yêu mong chờ gì ở những cam kết chống tham nhũng? Sẽ không bao giờ có một cuộc chiến như thế vì sẽ không có ai tự chống lại mình.

Con đường duy nhất để chống và bài trừ tham nhũng trong xã hội Việt Nam này là phá bỏ sự thống trị độc tài của đảng Cộng sản Việt Nam, bài trừ cả tập thể ung nhọt của xã hội.

Anthony Le

Advertisements

Filed under: Chính trị, Lý luận, Xã hội, , ,

CON ĐƯỜNG ĐẤU TRANH DÂN CHỦ CỦA NHÂN DÂN VIỆT NAM

Trước sự yếu kém trong công tác lãnh đạo và điều hành đất nước của chính quyền và độc quyền độc lợi của “giai cấp Cộng sản chuyên chính”, xã hội Việt Nam ngày càng rệu rữa. Cùng với nền kinh tế lạm phát ở mức hai con số, các scandal nổi cộm gần đây (như Vedan gây ô nhiễm trên sông Thị Vãi, ngập lụt ở Hà Nội, Huỳnh Ngọc Sỹ nhận hối lộ từ các dự án ODA của Nhật, Bí thư thứ nhất Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi buôn lậu sừng tê giác) đã gây cho chính quyền Cộng sản hoang mang. Trong khi đó các phong trào đấu tranh cho tự do, dân chủ đã hình thành và nhen nhúm từ lâu đã ngày càng trở nên rộng rãi và quyết liệt hơn. Liệu con đường đấu tranh dân chủ và tự do của dân tộc Việt Nam sẽ đi về đâu? Đây là điều mà mọi người dân nước Việt đều quan tâm và lo lắng.

Ta hãy nhìn lại một số tổ chức và hoạt động đấu tranh cho tự do và dân chủ tại Việt Nam trong thời gian qua.

Đầu tiên, có thể nói đến, đó là Đảng Dân Chủ Nhân Dân được thành lập vào ngày 1.1.2005 tại Hà Nội. Đảng viên của đảng này bao gồm các cá nhân là người Việt Nam hiện đang cư ngụ trong và ngoài nước Việt Nam. Cơ quan ngôn luận chính của Đảng Dân Chủ Nhân Dân là trang báo điện tử www.ddcnd.org. Các hoạt động nỗi cộm của Đảng Dân Chủ Nhân Dân trong thời gian gần đây là các phong trào biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa và Trường Sa; treo biểu ngữ đòi dân chủ tại Hải Phòng, vẽ khẩu hiệu đòi bỏ điều 4 của hiến pháp Việt Nam tại Sài Gòn; Truyền đơn chống cuộc viếng thăm của Hạm đội Trịnh Hòa – Trung Quốc tại đường Phạm Văn Hai Sài Gòn; treo biểu ngữ đòi đa nguyên, dân chủ tại Hà Nội.

Đảng Dân Chủ Việt Nam được Giáo sư Hoàng Minh Chính tuyên bố phục hoạt Đảng vào ngày 1.6.2006. Thành viên của Đảng này phần lớn là những du học sinh đang học tại nước ngoài. Đảng Dân Chủ Việt Nam hoạt động tuyên truyền đòi đa nguyên đa đảng và tự do dân chủ. Hai đảng viên chính thức hoạt động công khai của Đảng là Anh Nguyễn Tiến Trung và Cô Hoàng Lan. Cơ quan ngôn luận của Đảng Dân Chủ Nhân Dân là www.ddcvn.org và . Đảng Dân Chủ Việt Nam với chủ trương coi Đảng Cộng Sản là đối tác chính trị nên có những hoạt động mang tính ôn hòa hơn bằng các bài báo phản đối, chỉ trích và phê phán những sai lầm của chính quyền Cộng sản.

Đảng Thăng Tiến Việt Nam, tiền thân là nhóm 8406, được thành lập vào ngày 8.4.2006. Đảng viên của Đảng này phần lớn là những người bác sĩ, kỹ sư, linh mục, mục sư, giáo sư tiến sĩ và một số các sĩ quan quân đội Việt Nam. Người hoạt động tiêu biểu và là thành viên sáng lập được mọi người trên thế giới biết đến là Linh Mục Nguyễn Văn Lý với phiên tòa ô nhục của đảng cộng sản. Ngoài ra còn có Luật Sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị công Nhân. Đảng Thăng Tiến Việt Nam có trụ sở: Postfach 10 17 22 – 60017 Frankfurt/M, Germany (Liên hệ Ms. Thái Thanh Thủy). Cơ quan ngôn luận của đảng Thăng Tiến Việt Nam là: www.thangtienvietnam.org www.thangtien.dewww.vietnamprogression.org.

Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ do Anh Nguyễn Tiến Trung và Cô Hoàng Lan thành lập, Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ là diễn đàn của thanh niên, phần lớn là sinh viên du học ở nước ngoài, có tinh thần yêu nước và mong muốn đóng góp chi đất nước những điều mới học tập được từ nhũng nước tiên tiến trên thế giới. Trang web của tổ chức này là www.thtndc.org

Tuy nhiên, do thể chế chính trị tại Việt Nam hiện nay là nhất nguyên, độc đảng, các đảng phái này chủ yếu là hoạt động bí mật và cơ sở hiện vẫn đặt tại nước ngoài nhằm tránh các cuộc bố ráp và bắt bớ của chính quyền và đảng Cộng Sản.

Ngoài các Đảng phái được chính thức thành lập kể trên, các tổ chức của những người Sĩ Quan Việt Nam Cộng Hòa hiện đang lưu vong và tại Mỹ và các nước Châu Âu cũng là các áp lực mạnh mẽ lên chính quyền đương thời. Tiêu biểu như việc biểu tình chống Cộng sản đặt lãnh sự quán tại Houston, cuộc biểu tình chống Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Australia… cùng hàng loạt trang web chỉ rõ sự sai trái và bịa đặt của chính quyền và đảng Cộng sản trong thời gian qua như www.ykien.net www.hungviet.org www.take2tango.com www.danchimviet.com www.tiengnoitudodanchu.org

Gần đây, ngay trên đất nước Việt Nam, phong trài đấu tranh phản đối sự bạo ngược của chính quyền dưới hình thức cầu nguyện đòi đất của Giáo xứ Thái Hà và Giáo dân Hà Nội đã tạo được tiếng nói mạnh mẽ trước cộng đồng quốc tế. Có thể nói đây là cuộc đấu tranh đầu tiên của nhân dân Việt Nam chống lại chính quyền Cộng sản đã gây cho giới chức Hà Nội và chính quyền Việt Nam cùng đảng Cộng sản và đã đạt được một thành quả nhất định.

Và cuối cùng là các nhà báo và trí thức hoạt động độc lập bằng các hình thức viết báo, viết blog trên phạm vi cả nước phản đối và phê phán các hoạt động yếu kém và sai trái của đảng cộng sản Việt Nam.

Có thể nói, nhân dân Việt Nam đã ý thức được vai trò và trách nhiệm của mình trước vận mệnh của đất nước và đã bắt đầu tham gia đấu tranh cho quyền lợi của mình và tương lai của dân tộc. Tuy nhiên, với lực lượng đấu tranh và đường lối cách mạnh như hiện nay vẫn chưa phải là mối lo ngại của Đảng cộng sản Việt Nam. Với bản tính hung tàn và bất chấp thủ đoạn, đảng Cộng sản Việt Nam đã bố ráp và cưỡng bức quyết liệt các công dân Việt Nam tham gia các đảng phái chính trị khác cũng như đàn áp không thương tiếc các phong trào đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam hiện nay. Lịch sử đã cho thấy, qua cuộc nội chiến Nam Bắc, để có thể thắng lợi, Đảng Cộng Sản Việt Nam đã không khước từ bất kỳ một thủ đoạn nào. Từ việc hư cấu một nhân vật Hồ Chí Minh lên mức thánh thiện như một vị thánh đến việc bố ráp và hủy diệt tập thể vào tết Mậu Thân (1968) tại Huế và cuộc cải cải ruộng đất đã đưa hàng trăm ngàn người xuống cửu tuyền … Chính vì vậy, có thể thấy được việc dùng bạo lực và cường quyền để đàn áp các cuộc đấu tranh của nhân dân là điều dễ hiểu.

Vậy, đâu là con đường đấu tranh cho dân chủ và tự do của dân tộc Việt Nam?

Có nhiều cách và nhiều khuynh hướng đấu tranh khác nhau của các tổ chức khác nhau lẫn các cá nhân hoạt động độc lập. Nhưng tất cả những điều đó vẫn chưa tạo được một sức mạnh có thể phá hủy một hệ thống chuyên chế với lực lượng quân sự được trang bị võ khí và không e ngại bất cứ điều gì dù là tàn ác nhất.
Việt Nam đã trãi qua 20 năm nội chiến với những vết thương vẫn còn rĩ máu. Người dân việt Nam hôm nay rất sợ chiến tranh. Cộng với sự thống trị độc tài, dả man của chính quyền Cộng sản trong 30 năm nay đã làm ý chí người dân phai nhạt rất nhiều. Chính vì vậy, một cuộc cách mạng đỏ là chuyện rất khó xảy và cũng là điều mà các nhà đấu tranh dân chủ hôm nay luôn muốn tránh.

Một cuộc cách mạng nhung là hoàn hảo hơn cả và là điều mà người dân luôn mong đợi.

Tuy nhiên để làm được điều này các nhà hoạt động dân chủ và các tổ chức đấu tranh trong và ngoài nước phải chủ động tìm cho được tiếng nói chung cho phong trào đấu tranh cho dân tộc mình để có thể đồng thời phát động được công cuộc đấu tranh đồng thời trên cả 3 mặt trận: Kinh tế, Chính trị và Ngoại giao.

Người dân Việt Nam hôm nay (phần lớn) vẫn còn rất sợ chính quyền và đảng Cộng sản. Chính vì vậy, việc khơi dậy tinh thần đấu tranh của nhân dân là rất khó khăn. Nhưng đây lại là điểm mấu chốt của vấn đề. Bởi chính các cuộc đấu tranh của nhân dân buộc chính quyền phải đàn áp và bắt bớ. Chính lúc đó các hoạt động Ngoại sẽ kêu gọi các Ủy ban Nhân Quyền và các quốc gia coi trọng nhân quyền như Mỹ, Úc và Liên Minh EU can thiệp và các hoạt động chế tài và hạn chế giao dịch kinh tế với Việt Nam sẽ được thực hiện.

Với một nền kinh tế yếu kém và trên đà giảm sút, các hoạt động chế tài và hạn chế giao dịch kinh tế từ nước ngoài sẽ tạo một áp lực rất lớn lên những người lãnh đạo của đảng Cộng sản. Cùng với sự bùng nỗ thông tin, các vụ bê bối của chóp bu đảng Cộng sản đã bắt đầu lộ diện và ngày càng rõ nét hơn. Mẫu thuẫn về quyền lợi và nghi kỵ lẫn nhau trong nội bộ đảng sẽ ngày càng lớn. Cộng với một khoản tiền nợ khổng lồ từ IMF trong những năm qua đã được sử dụng đầu tư không hiệu quả do phải đầu tư vào túi các quan tham sẽ gây thêm một áp lực lớn cho các nhà lãnh đạo này. Từ đó, mâu thuẫn về quyền lực sẽ ngày càng gia tăng và gây chia rẽ sâu sắc trong nội bộ đảng Cộng sản. Đây chính là thời điểm mà các vị tướng quân đội, những người tâm huyết với quốc gia, sẽ đứng lên cùng nhân dân thay đổi chính quyền.

Anthony Le

Filed under: Chính trị, Nhận định,

THÁI HÀ, NỖI ĐAU VÀ NIỀM HI VỌNG

Thật khó có thể tưởng tượng được những gì mà đảng cộng sản và chính quyền tay sai có thể làm, thông qua chính quyền thành phố Hà Nội, để trấn áp những người dân của mình trong sự kiện Thái Hà. Chó công an, đặc nhiệm … lên tới hàng trăm con và cả vị tướng của nó, Giám đốc sở công an Hà Nội, được huy động để chuẩn bị đối phó với những người tay không tấc sắt. Hàng rào kẽm gai giăng kín cả một quãng đường. Các con nghiện trong trại tập trung được thuê mướn để quậy phá những người dân lương thiện chỉ vì họ dám nói lên sự thật. Cả một hệ thống thông tin của chính phủ tay sai được lệnh mở chiến dịch vu khống , xuyên tạc …

Thiết nghĩ, không một người dân nào dù chỉ một ít tinh thần dân tộc, yêu nước, lại không cảm thấy nhục nhã và xấu hổ cho quê hương đất nước mình.

Tại sao ư?

Bởi vì một sự thực rất đơn giản: Xã hội Việt nam giữa thế kỹ 21 này vẫn cón quá man ri, mọi rợ và những nhà lãnh đạo chính quyền Việt Nam hình như vẫn chưa kịp phổ cập tiểu học. Và cũng vì đất nước Việt Nam chịu sự cai trị của tập đoàn cộng sản tàn ác chẳng kém gì phát xít ngày xưa.

Thật vậy, nếu bất cứ ai theo dõi và tìm hiểu sự kiện Thái Hà sẽ thấy ngay chính quyền Việt Nam ngày nay củ chuối đến mức nào. Chính Thủ tướng Việt Nam đã mạnh miệng tuyên bố với đại diện Vatican khi Người đến thăm Hà Nội là sẽ xem xét và giải quyết triệt để hai vấn đề Thái hà và Tòa Khâm sứ trên tinh thần đối thoại cởi mở. Ấy vậy mà vài tháng sau, giới chức Hà Thành đã ngang nhiên bác bỏ lời hứa của Ngài Thủ tướng để đơn phương quy hoạch hai mảnh đất ấy thành công viên. Thế thì danh dự ngài Thủ Tướng ở đâu? Cho dù Ngài Thủ tướng và giới chức Hà thành có học đến lớp mấy thì cũng phải biết câu “Quân bất hí ngôn” từ xa xưa chứ? Và người nước ngoài sẽ nghĩ gì về cái xã hội mà ngay cả Thủ tướng cũng chẳng có tí uy tín nào? Cái xã hội ấy chẵng phải là một đám ô hợp man ri mọi rợ, vô phép vô tắc hay sao? Thú thực tôi không hiểu Ngài thủ tướng đã nghĩ gì khi sự việc diễn ra như vậy và càng thấy ngạc nhiên hơn khi chính miệng Ngài Thủ tướng đã công nhận là họ đã làm đúng. Hóa ra Ngài Thủ tướng nước ta chẳng có chút chủ kiến nào, vậy cũng được mà khác cũng được. Lời hứa lúc ấy cũng chỉ là hứa cuội mà thôi. Đây cũng là bài học để người dân được biết nên tin vào chính quyền ở mức nào.

Chưa hết, việc thực hiện cái dự án quy hoạch 2 công viên ấy của giới chức Hà Thành càng khủng khiếp hơn. Chẳng thể hiểu nỗi các vị ấy nghĩ gì khi đem hàng trăm con chó các loại và tướng của nó ra để bảo vệ cho việc thực hiện dự án đó. Chẳng lẽ các vị ấy không biết rằng càng làm lớn thì càng chứng tỏ là mình sai hay sao? Ai cũng có thể hiểu rằng, nếu các vị ấy nghĩ rằng việc tiến hành xây dựng công viên là đúng, là hợp ý dân thì tại sao không tiến hành như mọi công trình công cộng khác mà phải có chó bảo vệ? Điều đó chứng tỏ rằng các vị ấy biết sai vẫn làm và muốn dùng vũ lực để bắt mọi người phải phục tùng cái sai của mình. Một xã hội mà chính quyền ép dân phục tùng sự sai trái của mình như vậy thì có khác gì xã hội phong kiến thời trung cổ? Ấy vậy mà nhân ta đã đổ bao nhiêu máu và nước mắt để xây dựng nó từ hơn 60 năm qua. Tôi nghĩ các vị chiến sĩ ngày xưa mà biết sự việc ngày hôm nay sẽ đội mồ mà lên vì uất ức.

Rồi còn chuyện thuê mướn những con nghiện trong trại tập trung để kích động, quậy phá người dân của mình. Có lẻ đây là sáng kiến độc nhất vô nhị mà giới chức Hà thành có thể nghĩ ra và có lẻ đây cũng là chuyện xảy ra lần đầu tiên trong lịch sử loài ngoài. Nó thể hiện một sự bạo tàn và mất nhân tính của những con người vừa bị mất miếng ăn do sự ăn chia đã bị bại lộ và quyết tâm trả thù. Và nó cũng thể hiện sự ngu dốt của cả một tập thể lãnh đạo khi nghĩ rằng với những việc làm ấy lại có thể ngăn cản được các bước chân đi tìm công lý. Xã hội Việt Nam với những vị lãnh đạo như vậy thì hãnh diện chổ nào???

Sau cùng là một tập đoàn truyền thông thay nhau cắt xén lời phát biểu của Đức TGM Kiệt để bêu rếu và gây chia rẽ đoàn kết dân tộc. Tuy nhiên chính vì nói quá nhiều khiến người dân từ bất bình sang hồ nghi và cuối cùng sự thật đã được phơi bày. Một sự dối trá, xảo biện tập thể từ trên xuống dưới đã lộ mặt. Thật tội nghiệp cho các vị lãnh đạo này. Có lẽ các vị chưa bao giờ biết sử dụng internet nên các vị không hề biết tới sức mạnh truyền thông của nó. Các vị cứ nghĩ với các đài truyền hình và các tờ báo là cải của các vị là các vị có thể nắm được dư luận. Kết quả là một sự thảm bại cho những kẻ ngang ngược bạo tàng. Tôi thực sự muốn tặng cho các vị một câu nói của cổ nhân để về suy gẫm nhé : “Đừng bao giờ ném bùn vào người khác. Bởi vì bạn có thể ném trật, nhưng tay bạn nhất định sẽ dính bùn”.

Tuy nhiên, cũng chính tại Thái Hà, người dân Việtnam đã bừng lên một tia hy vọng: Lịch sử sẽ sang trang.

Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm chịu sự thống trị của đảng cộng sản, người dân đã vượt qua được sự sợ hãi để bày tỏ quan điểm của mình. Hàng vạn hàng vạn người đã đổ về Thái hà để bảo vệ cho công lý và sự thật bất chấp bao nhiêu ngăn cản của chính quyền thành phố Hà Nội. Hàng vạn hàng vạn trang web và webblog đã kiệt liệt phản đối sự ngang ngược và bạo tàn của chính quyền mặc cho tù đày và bắt bớ. Đã qua rồi cái thời người dân sợ chính quyền như sợ cọp. Đã qua rồi cái thời người dân chỉ biết bo bo cho bản thân mình mặc cho số phận đẩy đưa. Người dân Việt Nam hôm nay đã bắt đầu ý thức được vai trò và trách nhiệm của mình trước xã hội và đất nước.

Tôi có đọc thấy một câu nói rất hay từ trang web của Đảng Dân Chủ Nhân Dân:

Khi đám đông ngẩn cao đầu đi đến lao tù ấy là tiếng ngân vang của hồi chuông báo tử – Chế độ sang trang

Tôi tin rằng, thời khắc ấy sẽ đến trên đất nước việt Nam này một ngày gần đây.

Nhân đây tôi cũng xin có vài lời với những người ngoài Công giáo. Các bạn đừng nghe lời tuyên truyền của báo đài mà nghĩ rằng người công giáo chỉ biết lo cho mình giành đất với nhà nước với nhân dân. Tôi xin cam đoan với các bạn rằng: Giáo dân Thái Hà và Giáo phận Hà Nội họ không bao giờ vì hai mảnh đất ấy mà dám bất chấp sự tự do và an nguy của mình để chống đối chính quyền bạo ngược này. Tất cả những gì họ làm là muốn gánh mũi chịu sào, hi sinh để đi tiên phong cho dân tộc trong tiến trình đòi tự do và dân chủ cho nước Việt Nam này. Các bạn cũng biết rồi, chính quyền đã đề nghị đổi cho họ mảnh đất khác nhưng họ không chịu vì cái họ cần không phải là mảnh đất, mà là sự tự do, dân chủ, công lý và sự thật. Các bạn cũng nên nhớ rằng, họ đứng dậy đấu tranh khi được biết hai mảnh đất ấy đã được các quan tham chia các cho nhau để bán.

Tôi mong rằng nếu ai trong các bạn hiểu sai về ý nghĩa của cuộc đấu tranh này thì xin hãy suy nghĩ lại.

Công cuộc đấu tranh cho tự do và dân chủ trên đất nước này còn lắm chông gai và gian khổ. Mong rằng tất cả chúng ta cùng đoàn kết và gắn bó với nhau để lịch sử Việt Nam được bước qua một trang mới: Độc lập, tự do, dân chủ và tiến bộ.

Anthony Le

Filed under: Chính trị, Nhận định, , , ,

Lịch viết bài

Tháng Mười Một 2008
H B T N S B C
    Th12 »
 12
3456789
10111213141516
17181920212223
24252627282930

Lưu trữ

Các trang

Lượt xem

  • 257 260 lượt

Đang xem

Ý kiến bạn đọc

chanhphap trong THAM NHŨNG TRONG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀ…