Anthony Le's Blog

Satyagraha

VIỆT NAM VÔ ĐỊCH

Trận cầu tối 28.12 đã làm hàng chục triệu người Việt Nam trào dâng niềm vui sướng. Dẹp bỏ những chênh lệch về tuổi tác, dẹp bỏ những khoãng cách giàu nghèo, dẹp bỏ những khác biệt và bất đồng chính kiến, mọi người dân Việt Nam hân hoan đón nhận vinh quang của một vị quán quân đã trở lại trên đất nước Việt Nam sau gần 50 năm vắng bóng.

VIỆT NAM VÔ ĐỊCH

Câu nói này đã ngân vang trong lòng hơn 80 triệu dân Việt Nam và một đêm không ngủ, như cách mà các báo đài quốc doanh đưa tin.

Đêm nay tôi cũng không ngũ được cùng những niềm vui và nỗi trăn trở của dân tộc. Khi niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì tôi lại nhớ đến một câu hỏi của Trí Văn trên trang Web Đàn Chim Việt: Vô địch sao để Tàu cộng nó chiếm đất, lấn biển? Câu hỏi tưởng chừng như vu vơ không chủ định nhưng lại chứa đựng một tâm hồn lớn lao với sự trăn trở cho đất nước luôn canh cánh bên lòng.

VIỆT NAM VÔ ĐỊCH

Hàng ngàn người trên khắp mọi miền đổ xuống đường mừng vui cùng chiến thắng của nền thể thao Việt Nam. Nhưng thử hỏi có bao nhiêu người dám bày tỏ cái nhục của dân tộc. Cái nhục của mất biển mất đất, cái nhục từ hình phạt của Nhật, cái nhục từ những người Việt Nam buôn lậu ở Châu Phi, cái nhục của người Việt Nam ăp cắp ở Nhật, cái nhục từ sự trấn áp dã man của những con người công an nhân dân, quân đội nhân dân đối với chính nhân dân của họ.

VIỆT NAM VÔ ĐỊCH

Cái vinh quang thì thoáng qua còn nỗi nhục thì phải mang tới bao giờ? Quên làm sao được khi chứng cớ còn rành rành ra đó: Hoàng Sa và Trường Sa đã thành Tam Sa của Tàu cộng, thác Bản Gióc, bãi Tục Lãm sẽ cắm cờ Trung Cộng. Tôi tự hỏi đến bao giờ thì Hà Nội sẽ cắm cờ Trung Cộng? Đến bao giờ thì Sài Gòn sẽ mang tên Bác Mao Trạch Đông?

Và tôi mơ

Mơ đến một ngày hàng triệu triệu người trên mãnh đất cong cong hình chử S này mang xuống đường nỗi nhục mất nước, nỗi nhục bị thế giới khinh khi, nỗi nhục vì bị đàn áp bộc lột trên chính quê hương mình để nhân dân một lần được hô vang

VIỆT NAM VÔ ĐỊCH – với một nền dân chủ thực sự, với một sự kính trọng của bạn bè thế giới và với một niềm hạnh phúc của muôn dân.

Anthony Le

Advertisements

Filed under: Nhận định, , ,

BLOG VÀ QUẢN LÝ BLOG


Hiện nay, trên thế giới vẫn chưa có một định nghĩa chính xác nào cho khái niệm blog hoặc weblog. Weblog hay Blog được hiểu là một trang web điện tử của một cá nhân được dùng để nói lên suy nghĩ, giới thiệu và trao đổi kiến thức, thông tin cho nhau … Hiện nay Việt Nam là một nước có tốc độ phát triển blog cao nhất thế giới. Hiện nay số lượng blog ở Việt Nam đã vượt hơn con số một triệu.

Từ khi bùng nổ sự kiện Thái Hà, các báo chí quốc doanh, thường được người dân gọi là báo “lề phải”, đã thể hiện bản chất xảo trá và là công cụ tuyên truyền mị dân của tập đoàn cộng sản. Và cũng kể từ đây, nhân dân không còn tin vào các báo đài quốc doanh nữa. Một hệ thống thông tin mới phát triển và nhanh chóng đủ sức đối trọng với hệ thống thông tin lề phải: Weblog và được coi là hệ thống truyền thông “lề trái” nhằm đưa đến người dân những thông tin trung thực lẫn những thông tin được coi là nhạy cảm không được báo chí lề phải nhắc đến.

Trước một tốc độ phát triển kinh khủng và sức đối trọng của weblog, chính quyền Việt Nam đã không thể quản lý và xào nấu thông tin như đã làm trước đây. Khả năng tuyên truyền và trấn áp quần chúng của cộng sản cùng công cụ truyền thông lề phải đã nhanh chóng bị giới hạn làm giới cầm quyền cộng sản rúng động.

Vẫn với một cách thức đàn áp như vẫn làm trước đây, hễ quản lý không được thì cấm, ngày 23/12/2008 vừa qua Bộ trưởng bộ 4T đã ký thông tư hướng dẫn quản lý weblog mà mục đích duy nhất là cấm các blog có nội dung chống phá nhà nước. Điều này đã nói lên một sự thật là chính phủ cộng sản đã sợ và vô phương đối phó với blog.

Tại sao chính phủ lại sợ và phải cấm blog?

Việt Nam có tốc độ phát triển blog cao nhất thế giới đã cho thấy trình độ và nhận thức của nhân dân Việt Nam ngày càng cao. Khi nhu cầu về ăn mặc… tạm thời lắng dịu thì nhu cầu về tinh thần sẽ bắt đầu phát triển và tăng cao là một quy luật. Là một công cụ tuyên truyền mị dân, xuyên tạc, vu khống và bịa đặt một chiều, báo chí quốc doanh hay còn gọi là báo chí lề phải đã không thể đáp ứng được nhu cầu của người dân. Chính vì vậy, một hệ thống thông tin không chính thức đã ra đời để đáp ứng nhu cầu cơ bản này như là một tất yếu khách quan.

Thường thì người ta luôn cố giấu và che đậy những hành động xấu xa và sai trái của mình. Chính phủ cộng sản trước nay vẫn quen dùng báo chí như một công cụ để tuyên tuyền, béo méo và bịa đặt thông tin nhằm che đậy những hành động sai trái của mình giờ đây phải đối mặt với một hệ thống thông tin mới trung thực hơn, sức mạnh tuyên truyền cao hơn mà không thể nào quản lý được. Với hệ thống thông tin blog, bộ mặt thật của tập đoàn cộng sản đã ngày càng phơi bày. Với những xấu xa từ trong bản chất, tập đoàn cộng sản vẫn đang cố vùng vẫy đễ che đậy. Tuy nhiên khả năng này hầu như bất lực.

Với thực trạng xã hội ngày nay, khi người dân ngày càng quan tâm nhiều hơn về xã hội, về quyền tư do cơ bản, quyền làm người thì cũng là lúc hàng loạt các blog mà giới cầm quyền bán nước gọi là chống phá nhà nước ra đời nhằm giải tỏa những bức xúc và bất mãn của người dân trước một chính quyền độc tài bán nước cộng sản. Khi mà hàng người dân không còn tin và công cụ truyền thông chính thống theo lề phải thì tất yếu họ phải tìm đến và tin tưởng vào một hệ thống “lề trái” đối lập. Người người đua nhau viết, người người đua nhau đọc như là một cách để giải tỏa những bức xúc của mình trước chế độ. Và cũng từ đó làn sóng đấu tranh vì tự do dân chủ đã ngày càng nở rộ khiến vị trí độc tài, độc đoán dẫn tới độc quyền của đảng cộng sản ngày càng rúng động. Và đây cũng là điều mà bọn cộng sản độc tài lo sợ nhất.

Quản lý blog, được gì và mất gì?

Thứ nhất: xét về khía cạnh thực hiện
Có thể nói việc ra thông tư quản lý blog chỉ là một hành động thừa giấy vẽ voi mà thôi. Với cách thức tạo blog hiện nay, người tạo blog có thể tạo hàng loạt blog trong vòng một tiếng đồng hồ, các thông tin yêu cầu khi khởi tạo không cần kiểm chứng thì hàng ngày có thể xuất hiện cả chục ngàn hay hàng trăn ngàn blog mà không hề biết chủ nhân của nó là ai. Vậy thì chính phủ sẽ quản lý cái gì? Quản lý ai? Ngay cả trường hợp nếu các đại gia như yahoo, google có tham gia cùng chính phủ thì việc này cũng trở nên vô vọng. Ngoài ra có hàng chục, hàng trăm các trang web cho tạo blog ở nước ngoài thì chính phủ có thể yêu cầu họ hợp tác hay không?!

Thứ hai: xét về khí cạnh tâm lý.
Cũng có thể coi đây là một hành động hù dọa những người tạo blog, hay còn gọi là những blogger, muốn truyền tải những thông tin được chính quyền cộng sản coi là nhạy cảm. Về khía cạnh này chính phủ cũng thua chắc. Những blog có nội dung chính trị (tạm gọi là như vậy) được tạo bởi những blogger có trình độ, có tâm huyết. Với hàng loạt phần mền vượt lữa và hàng loạt các proxy được cung cấp miễn phí, việc bắt được các blogger này là một việc làm cực kỳ khó khăn. Hơn nữa, các blogger này phần lớn đã xác định được sự khó khăn khi phải đối chọi với chính quyền và họ đã có tâm lý sẵn sàng nếu bị bắt. Ngược lại, phía chính phủ khi bắt được những blogger này sẽ được gì? Nhân dân trong nước sẽ càng bức xúc hơn. Một người bị bắt sẽ gây lên là sóng bất mãn trong xã hội tăng cao và chắc chắn sẽ có nhiều hơn một người khác thế chổ. Và thế là làn sóng dư luận ngày càng tăng cao, phần thua lại thuộc về chính phủ.

Thứ ba: Xét về khía cạnh uy tín và danh dự.
Việc đưa ra thông tư dướng dẫn quản lý blog, dù bất cứ hình thức và ngôn từ che đậy như thế nào nữa, cũng được hiểu là cấm các blog mang tính thời cuộc, mang tính chính trị. Việc làm này không gì khác hơn là một lời tự thú: Tôi có nhiều xấu xa cần che đậy, tôi còn nhiều yếu kém trên phương diện tuyên truyền và tôi còn “rừng” lắm.

Thực vậy, nếu không xấu thì không cần che. Việc phát triển blog cho thấy một sự tăng cao về nhận thức và trình độ. Đó là một việc tốt. Nếu không vì những xấu xa cần che đậy thì chẳng nhà nước nào lại không mong muốn sự phát triển này. Hơn nữa, việc cấm đoán này cũng cho thấy khả năng tuyên truyền của hơn 600 tờ báo và hơn 64 đài truyền hình trong cả nước đã không thể đối phó được với những blogger, những nhà báo bất đắc dĩ. Nếu không phải như vậy thì không có lý do nào để cấm.

Thứ tư: Xét về tính hiệu quả
Giả dụ với một lực lượng an ninh mạng hùng hậu, tất cả blog bị xóa, nhiều blogger bị bắt thì sao? Chính phủ sẽ được gì và mất gì?
Trước mắt các thông tin được coi là chống phá nhà nước tạm thời lắng dịu. Tuy nhiêu một khi đã có nhu cầu, bằng cách này hay cách khác, người dân phải tìm cách để thỏa mãn nhu cầu đó. Một khi các blog không còn, những người dân sẽ tìm đến các trang web chính thức từ hải ngoại của các tổ chức đấu tranh cho dân chủ và uy tín của các tổ chức này ngày càng cao cùng với niềm tin vào chính phủ ngày càng giảm. Những blogger bây giờ không thể viết trên trang web của mình sẽ tìm đến các trang web hải ngoại và mối quan hệ của họ với các tổ chức trên ngày càng tốt hơn cùng với sự xa lánh với chính quyền ngày càng sâu. Chẳng phải chính phủ đã gián tiếp đẩy người dân mình về phía đối lập hay sao?

Có lẽ các ông cộng sản nên coi lại việc ban hành thông tư này. Một khi lợi thì có lợi mà răng không còn thì có nên làm hay không???

Anthony Le

Filed under: Chính trị, Xã hội, , ,

TO NHỎ VIỆT NAM

Bản đồ Việt Nam

Bản đồ Việt Nam

Nguồn: Đảng Thăng Tiến


Việt Nam ! Một đất nước nhỏ.

Trong đất nước rất nhỏ đó có một cái thủ đô rất to.

Trong cái thủ đô rất to này có những con đường rất nhỏ.

Bên những con đường rất nhỏ lại có những ngôi biệt thự rất to.

Trong những ngôi biệt thự rất to có những cô vợ nhỏ.

Những cô vợ nhỏ dành cho các ông quan to.

Những ông quan to đeo những cái cặp rất nhỏ.

Trong những cái cặp rất nhỏ thường có những dự án rất to.

Những dự án rất to nhưng hiệu quả lại rất nhỏ.

Hiệu quả rất nhỏ, nhưng thất thoát thì rất to.

Những thất thoát rất to thường được coi là những lỗi rất nhỏ.

….

Anthony Le thêm:

Lỗi được coi là nhỏ vì nó được gây ra từ các quan to.

Các quan chức to nhưng đầu rất nhỏ.

Cái đầu tuy nhỏ nhưng cái mõ  lại to.

Cái mõ nói to nhưng cái tâm không có.

Cái tâm không có từ khi vào đảng mõ to.

Filed under: Xã hội,

Lịch viết bài

Tháng Mười Hai 2008
H B T N S B C
« Th11   Th1 »
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  

Lưu trữ

Các trang

Lượt xem

  • 257 185 lượt

Đang xem

Ý kiến bạn đọc

chanhphap trong THAM NHŨNG TRONG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀ…