Anthony Le's Blog

Satyagraha

HOÀNG SA TRƯỜNG SA VÀ NGÃ BA ĐƯỜNG TRUNG MỸ

Có thể nói, việc công khai dự án khai thác dầu của tập đoàn Cnooc như một cú tát tai tát vào mặt ta.

Kể từ khi có 16 chử vàng khắc trên bia mộ liệt sỹ của cuộc chiến tranh biên giới Việt Trung, ta đã cúc cung tận tụy và là theo lời chỉ dạy của đại ca Tàu. Thế mà đại ca chẳng chút nể mặt em út tí nào lại còn ngang nhiên trấn lột cướp bóc của thằng em vốn đã nghèo nàn lạc hậu.

Với một chút kiến thức lịch sử học lóm được, ta đã biết trước cái ngày hôm nay nên ngay từ khi Tướng Dũng nhận chức ta đã sai hắn bay một lèo qua Mỹ và các nước tư bản Châu Âu nhằm cân bằng lực lượng. Tuy nhiên trò chơi “hai mang” này đã làm cho ta rơi vào thế “lắm mối, tối nằm không”. Cả đại ca Tàu và người anh mới bên kia bờ đại dương đều không thích thằng em chơi trò bắt cá hai tay này. Thế là đại ca Tàu giở thói bắt nạt thằng em láu cá này ngang nhiên công bố cướp đất lấy vàng. Còn người anh mới bên bờ đại dương thì không biết lòng dạ thằng em thế nào, có nên cứu hay không?

Giờ đây, ta đang đứng trước một ngã ba đường: Chọn Tàu hay chọn Mỹ?

Chọn đại ca Tàu? Ưu và nhược điểm?

Đại ca Tàu có một ưu điểm rất lớn vì là láng giếng. Người xưa có câu: Bán bà con xa mua láng giềng gần. Hề hề, đại ca vừa mạnh lại vừa gần thì ưu điểm quá rồi. Đại ca lại hứa ủng hộ Việt Nam xây dựng chủ nghĩa củ chuối nữa. Như thế thì cái quyền độc tôn cộng sản được duy trì dài dài. Lợi thế của đại ca không ai bì được.

Nhưng đại ca lại là con hổ đói, lúc nào cũng gầm gừ đòi đớp Hoàng Sa và Trường Sa. Tính sao đây? Giao hai hòn đảo cho đại ca cũng được nhưng chắc chắn rằng dân sẽ nỗi loạn. Các thế lực thù định sẽ nhân cơ hội này mà kích động dân chúng. Cái ngai vàng khó mà giữ được cho dù đại ca có giúp đỡ hay không. Lại còn mang tội bán nước nữa chứ. Tru di cửu tộc chứ chẳng chơi.

Còn nữa, chơi với đại ca thì phải theo luật rừng của đại ca. Nhiều lúc nghĩ cũng nhục. Nhưng mà không chơi với đại ca thì lấy ai bảo vệ cái xã hội củ chuối đây? Nhưng chơi với đại ca thì xã hội củ chuối sẽ ngày càng chuối hơn. Vì từ trước giờ đại ca chẳng hỗ trợ thằng em cái gì cả ngoài cái bia đá khắc 16 chử vàng. Ngược lại đại ca cứ ý thế mạnh chực chờ vơ vét và phái hoạt nền kinh tế của thằng em vốn đã èo uột. Hơn nữa, chơi với đại ca thì các anh mới bên kia bờ địa dương không ưa mà cắt viện trợ thì đói cả nút.

Anh Hoa Kỳ

Anh Hoa Kỳ thì có nhiều ưu điểm lắm: Vừa văn minh tiến bộ vừa lắm của nhiều tiền, lại rộng rãi ban phát nữa. Anh Hoa Kỳ có rất nhiều bạn bè, kẻ nào cũng tiền rủng rỉnh nhìn thấy thèm ngay. Thời gian gần đây, nhờ anh Hoa Kỳ mà ta vào được chợ WTO. Cũng nhờ anh Hoa Kỳ mà mấy anh bạn của ảnh rót tiền vào túi ta nhiều như nước. Chơi với anh Hoa Kỳ thì chỉ thấy lợi chứ không hại. Cho anh Hoa Kỳ vào đóng đô ở Cam Ranh thì đại ca Tàu muốn lấy Hoàng Sa và Trường Sa cũng ngại đôi phần.

Nhưng tiếc là:
Anh này văn minh tiến bộ thật nhưng đòi hỏi quá nhiều: nào là tự do ngôn luận, nào là tự do tín ngưỡng, nào là đa nguyên đa đảng … toàn là những thứ mà đảng ta chẳng có tí tị gì thì làm sao đáp ứng được? Mà khi đáp ứng được thì than ôi còn đâu cái thiên đường xã hội củ chuối nữa.

Thiệt là khó nghĩ quá! Quá khó, quá khó!

Anthony Le

Filed under: Ngoại giao, Việt Mỹ, Việt Trung, , , ,

THÁI HÀ, MỘT CHIẾN THẮNG MONG MANH


Có thể nói, hôm qua là ngày dài nhất đối với những người yêu chuộng tự do và công bằng kể từ khi người dân Thái Hà thắp nến cầu nguyện cho công lý và sự thật trên quê hương Việt Nam này. Tuy kết quả phiên tòa không được mỹ mãn nhưng mọi người dân có thể buông tiếng thở dài nhẹ nhõm.

Hoan hô những người dân Thái Hà. Họ đã giành được một thành công dù còn rất hạn chế.

Qua phiên tòa này, người dân Thái Hà đã chứng minh cho tất cả mọi người thấy rằng, sự thật vẫn luôn tồn tại ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất bằng chính sự nỗ lực và dấn thân của họ. Và chính họ, những người dân Thái Hà, đã đem về cho dân tộc Việt nam những tia sáng chân lý dù còn rất mong manh. Xin cảm ơn, cảm ơn những người con bất khuất của dân tộc Việt.

Bất cứ một ai theo dõi tình đất nước ta trong thời gian qua đầu có thể thấy được đây là một kết quả mà giới chức Hà Thành không mong muốn nhưng không thể làm khác được. Với hàng loạt quyết định của các quốc gia Châu Âu, của Cộng Hòa Séc, các lời chỉ trích của các hiệp hội báo chí …sau vụ án PMU18 và cuối cùng là cú penalty Nhật đã khiến cho chính quyền Hà Nội và thượng cấp của họ phải nhượng bộ nếu họ không muốn tình hình thêm căng thẳng.

Thiết nghĩ, dù thế nào đi nữa chúng ta cũng nên cảm ơn Chính quyền Hà Nội vì dù gì đi nữa họ đã biết quay đầu là bờ. Mặc dù sự nhượng bộ của họ có đôi phần miễn cưỡng. Nhưng dù sao họ cũng đã nhượng bộ và chúng ta nên giữ thể diện cho họ. Cổ nhân có câu: Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại. Vậy nên chúng ta, những người chủ của đất nước nên tha thứ cho họ (giới chức Hà Nội) vì họ không biết việc họ làm.

Tuy nhiên, chúng ta cần phải hiểu rằng đây chỉ là sự nhượng bộ tạm thời và có nhiều mục đích.

Thật vậy, vụ án Huỳnh Ngọc Sỹ đã làm chấn động cả dư luận trong và ngoài nước và đỉnh điểm là sự đóng băng các dự án ODA của Nhật. Mọi người dân nước Việt đang lên án chính quyền trên hàng triêu trang weblog và các trang web của người Việt từ nước ngoài. Trong khi đó, bản thân Chính phủ giờ đây chưa biết phải xử lý ra sao khi các đường link tham nhũng đều hướng về Hà Nội. Chính phủ bây giờ đang cần có thời gian để có thể xử dụng kỹ xảo photoshop phiên bản mới nhất (bản Beta). Họ đã cho những người chủ của họ một viên kẹo đường.
Rồi gần đây, cái anh chàng vừa là đồng chí, vừa là láng giềng vừa là kẻ cướp Tê Cu đang hăm he hải đảo hải phận nước ta mà vẫn chưa biết nên dùng chiêu gì để giải hóa. Một tình huống xấu có thể xãy ra là đảng cần nhân dân đoàn kết đấu tranh chống lại kẻ thù (mong rằng suy nghĩ này của tôi đúng, nếu không thì Hoàng Sa và Trường Sa mất chắc rồi).

Thế nên người dân Việt Nam hãy tỉnh thức kẻo xa trước cám dỗ.

Anthony Le

Filed under: Chính trị, Xã hội, ,

NGHĨ GÌ VỀ TÁC PHẨM TƯ DUY KINH TẾ CỦA GIÁO SƯ ĐẶNG PHONG

Mặc dù chưa đọc toàn bộ tác phẩm mà chỉ nghe qua phỏng vấn của đài BBC tôi cũng đã nhìn ra bộ mặt thật và mục tiêu hướng tới của tác phẩm này: Che lấp tội lỗi mà chính quyền đã gây ra cho dân tộc Việt Nam trong những năm 1975-1989.

Bất kỳ một ai (ngoại trừ những người đảng viên) sống đưới chế độ Cộng sản trong gian đoạn này lại không phải hứng chịu sự thống khổ. Nghèo, đói và bệnh tập lan truyền khắp cả nước từ sau cái quyết định ngớ ngẩn mang tên hợp tác xã. Mọi người dân phải lo cái đói từng ngày từng ngày một. Vậy mà Gs Phong lại có thể điềm nhiên coi đây là một giai đoạn “cần rèn luyện cho cả xã hội”. Một phương thức chối tội rặc mùi cộng sản. Hóa ra đó là khoãng thời gian đảng rèn luyện cho nhân dân sức chịu đựng và ý chý trung thành với Chủ nghĩa Xã hội hay sao? Tôi nghĩ, là một giáo sư, hơn ai hết, Gs Phong phải hiểu rõ vai trò và trách nhiệm của chính phủ đối với xã hội như thế nào chứ. Ai cho chính phủ cái quyền đem sinh mạng và cuộc sống của gần tám mươi triệu dân để tim tòi tòi sáng tạo các tư duy kinh tế XHCN để rồi có những lúc lầm đường lạc lối, có những lúc chủ quan nhưng thực tế phủ phàng… như Gs Phong đã nói. Và rồi khi người dân vì sự sống còn đã phải tìm mọi cách để tồn tại bất chấp các sự cấm kỵ của đảng thì Gs Phong lại ban thưởng cho đảng và gọi đó là sự “phá rào” trong tư duy.

Có lẽ Gs Phong là một đảng viên cao cấp nên Gs sớm được hưởng cái thành quả tư duy đó nhiều hơn những người bình thường khác nên Gs đã kết luận: Và rồi tất cả đều thắng. Xin phép được hỏi giáo sư, giáo sư nghĩ như thế nào là thắng? Một đứa trẻ từ lúc sinh ra cho đến lúc một tuổi thì không ai dạy nó, nó vẫn biết nói, giáo sư gọi nó là thắng hay sao? Một xã hội mà mọi người đầu tắt mặt tối mới tạm có thể gọi là có cái mà ăn, giáo sư gọi hiện tượng này là thắng hay sao?

Chỉ duy nhất một điểm mà tôi đồng ý với giáo sư là không có sự thanh trừng nội bộ. Đúng vậy, đảng không thanh trừng nội bộ đảng, nhưng những người dân thường thì bị trù dập, bắt bớ khắp nơi. Công an kiểm tra hộ khẩu chỉ toàn là lúc nữa đêm. Thanh niên thì thường xuyên phải đi lao động xã hội chủ nghĩa. Những chuyện này giáo sư có biết không?

Không có một chính sách nào hoàn chỉnh hay thành công 100%. Tuy nhiên chí ít thì các chính sách mà chính phủ đưa ra cũng phải đạt được 60 – 70% chứ. Đằng này các sách của chính phủ trong thời gian này hoàn toàn phá sản (1% thành công cũng không có) và đưa đất nước vào thời kỳ lịch sử kinh khủng nhất của dân tộc và hậu quả của nó còn kéo dài hàng chục năm sau mà giáo sư Phong lại có thể gọi là giai đoạn “trăn trở và khai phá” là sao? Giáo sư có còn là giáo sư không hay đã là một UVBCT rồi?

Tôi thực sự không muốn khơi lại nỗi đau trong quá khứ. Nhưng đã nghiên cứu thì phải có cái nhìn khách quan và không thiên vị, không theo một đường hướng tuyên truyền nào. Có như vậy, công cuộc nghiên cứu đó mới có giá trị cho hậu thế mai sau.

Quá khứ có thể bỏ qua nhưng lỗi phạm phải được nhìn nhận thấu đáo để hậu thế khắc phục sữa chữa. Cứ lấp liếm lấp liếm hết đời này qua đời khác thì đến bao giờ Việt Nam mới phát triển được.

Anthony Le

Filed under: Kinh Tế, Nhận định, ,

Lịch viết bài

Tháng Mười Hai 2008
H B T N S B C
« Th11   Th1 »
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  

Lưu trữ

Các trang

Lượt xem

  • 257 617 lượt

Đang xem

Ý kiến bạn đọc

chanhphap trong THAM NHŨNG TRONG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀ…