Anthony Le's Blog

Satyagraha

CHỐNG PHÁ NHÀ NƯỚC CÓ LÀM NGUY HẠI AN NINH QUỐC GIA?

Chống phá nhà nước làm nguy hại an ninh quốc gia” – bửu bối của chính quyền cộng sản được sử dụng để chụp mũ cho những ai có ý đồ dân chủ hóa đất nước Việt Nam này.

Thời gian gần đầy, cùng với sự phát triển của hệ thống thông tin đa chiều – “hệ thống thông tin blogs”, cộng đồng bloggers và đọc giả của họ nhắc đến rất nhiều sau khi có thông tư quản lý blogs của bộ 4T.

Vậy, thế nào là chống phá nhà nước? Thế nào là làm nguy hại an ninh quốc gia? Chống quá nhà nước có làm nguy hại an ninh Quốc gia?

Xin được phép mạn bàn cùng quý vị.

Chống phá nhà nước

Chống phá nhà nước được hiểu là những hành vi làm trái ngược với chủ trương và chính sách nhà nước, gây khó khăn cho chính quyền trong việc điều hành và lãnh đạo đất nước, gây hao tổn về sức người lẫn tiền bạc.

Thông thường, những hành vi đi ngược lại chủ trương và chính sách của nhà nước sẽ gây cản trở và khó khăn trong việc điều hành và lãnh đạo của chính phủ và những việc như vậy thường được coi là chống phá nhà nước.

Thật khó có thể định nghĩa hoặc diễn giải được thế nào là cản trở chính quyền? thế nào là gây khó khăn cho việc điều hành và lãnh đạo của chính phủ? Bởi mỗi sự việc và hiện tượng luôn luôn có thể nhìn từ nhiều khía cạnh khác nhau, với nhiều cách nhìn và gốc độ khác nhau. Với người này thì hành động này là tốt, với người kia thì hành động đó lại là sai.

Cũng cần nhận thấy rằng, việc chống lại các chủ trương và đường lối sai lầm của chính phủ không phải lúc nào cũng là chống đối nhà nước nếu như sự chống đối đó giúp cho chính phủ nhận ra sự sai trái và kịp thời sữa chữa sai lầm. Những việc chống đối đó phải được coi là có công với nhà nước, với nhân dân và góp phần xây dựng quốc gia ngày càng tốt đẹp.

Chống phá nhà nước có làm nguy hại an ninh quốc gia?

Thông thường thì việc chống phá nhà nước sẽ làm nguy hại an ninh quốc gia. Khi một chính quyền (nhà nước) vì dân vì nước, vì sự tồn vong và phát triển của dân tộc và quốc gia thì việc chống phá chính quyền chính là việc làm hại đến an nguy quốc gia vì nó sẽ kìm hãm sự phát triển của quốc gia, tạo điều kiện cho thế lực thù địch quấy nhiễu và làm hại tổ quốc.

Tuy nhiên, một khi chính quyền vì quyền lợi và địa vị của mình mà quên đi quyền lợi và sự phát triển của dân tộc, của quốc gia thì sự chống phá (chống đối) nhà nước không những không gây nguy hại cho quốc gia mà ngược lại chính là động lực để quốc gia đó tồn tại và phát triển.

Thiên đường Việt Nam

Trong một xã hội dân chủ, để giải quyết và phân định đúng sai, nhà nước sẽ lấy ý kiến của nhân dân làm chủ để quyết định. Riêng tại thiên đường xã hội chủ nghĩa thì ý đảng sẽ thay ý dân bởi vì nhân dân làm chủ nhưng đảng lãnh đạo.

Việt Nam đúng là thiên đường vì có những chuyện mà ở trần thế chẳng thể nào hiểu được. Ở Việt Nam không có ranh giới đúng sai, không có ranh giới giữa chống phá nhà nước và phát huy chính sách của chính phủ, cũng không có ranh giới giữa bán nước và bảo vệ tổ quốc.

Những người vì nước vì dân đã hi sinh thân mình để thực hiện chủ trương “xã hội của dân, do dân và vì dân” lại bị quy kết là chống phá nhà nước. Những Nguyễn Văn Lý, Lê Thị Công Nhân, Lên Văn Đài đấu tranh cho giai cấp công nhân thì bị quy kết là chống phá nhà nước. Những Nguyễn Xuân Nghĩa, Vũ Hùng, Lê Nguyên Sang … đấu tranh cho quyền được nói, quyền được làm chủ bản thân và quyền được sống của nhân dân cũng bị quy kết là chống phá nhà nước. Họ đã hi sinh cuộc đời mình để thực hiện theo hiến pháp và pháp luật, hi sinh cuộc sống bản thân cho sự phát triển của dân tộc. Ấy vậy mà họ vẫn bị kết tội là chống phá nhà nước, là làm nguy hại an ninh quốc gia. Thật đúng là thiên đường mà, không thể hiểu được.

Trước sự việc Trung cộng xâm chiếm đất đai và hải đảo, nhân dân đã tập hợp biểu tình để chống đối ngoại xâm thì chính quyền lại bắt bớ và đàn áp. Họ đã chống phá nhà nước và làm nguy hại quốc gia chăng? Nếu chúng ta nhìn lại toàn bộ sự sự việc thì đúng là họ chống lại nhà nước vì chính phủ cấm họ phản đối Trung cộng mà họ dám công khai tụ tập phản đối. Họ đúng là chống phá nhà nước rồi nhưng họ có làm nguy hại an ninh quốc gia hay không??? Đúng là một cái lạ nữa ở thiên đường xã hội chủ nghĩa.

Nhìn lại hơn 30 năm xây dựng đất nước, Chính quyền cộng sản đã mang lại được gì cho nhân dân, cho dân tộc? Đó là một nền kinh tế trì trệ và lạc hậu. Đó là một nền văn hóa suy đồi. Đó là một chính phủ tham nhũng, lũng đoạn trong mọi cấp độ, mọi lĩnh vực.

Đứng trước một bá quyền Trung Cộng luôn tham lam lấn đất, chiếm biển, chính quyền cộng sản đã chưa một lần dám công khai phản đối, chưa một lần dám bày tỏ thái độ. Ngược lại khi nhân dân lên tiếng thì ra tay trấn áp, bắt giữ, giam cầm.

Nói một cách thẳng thắng thì trong hơn 30 năm qua chính phủ đã đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, đi ngược lại với quyền lợi của quốc gia và dân tộc.

Vì vậy, khi nhân dân lên tiếng chống đối chính phủ như vậy thì không những làm nguy hại an ninh quốc gia mà ngược lại phải được nhìn nhận theo hướng ngược lại – góp phần làm phát triển xã hội, phát triển quốc gia.

Việc các nhà đấu tranh cho dân chủ nhân quyền, cho sự phát triển và tồn vong của dân tộc như Nguyễn Văn Lý, Lê Thị Công Nhân, Lê Nguyên Sang, Nguyễn Xuân Nghĩa, Vũ Hùng, … bị quy kết tội chống phá nhà nước cũng có nghĩa là chính quyền đã thừa nhận mình đã đi ngược lại với quyền lợi của dân tộc, của quốc gia. Và như vậy, việc kết tội họ làm nguy hại an ninh quốc gia là một sự vu khống và bịa đặt khi nhà nước đi ngược lại với chính quyền lợi của dân tộc.

Thiết nghĩ và thầm mong chính quyền cộng sản không nên có thêm những hành động ẩu trĩ từ lý luận đến thực tiễn như vậy nữa.

Anthony Le

Advertisements

Filed under: Lý luận, , , ,

THAM NHŨNG TRONG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI ĐẢNG TRỊ

Trong thời vừa gian qua, có thể nói, cái tên Huỳnh Ngọc Sỹ đã trở thành cụm từ được người dân Việt Nam tìm kiếm nhiều nhất trên công cụ tìm kiếm của Google. Có rất nhiều bài viết trên các trong blog và các website từ cả trong và ngoài nước. Người dân thi nhau viết, thi nhau đọc như là một cách thỏa mãn duy nhất cho những nỗi bức xúc đè nén bao năm nay.

Ai ai cũng biết rằng, tham nhũng khiến cho nhân dân đói khổ, tham nhũng khiến nước mất nhà tan, tham nhũng khiến cho quốc gia nghèo nàn lạc hậu … Nhưng, có bao nhiêu người chịu nghĩ sâu xa hơn cho hai từ “tham nhũng” ấy? Và có bao nhiêu người chịu quyết tâm đứng lên bài trừ tham nhũng?

Ai ai cũng muốn chống tham nhũng nhưng có bao nhiêu người nghĩ đó trách nhiệm của mình, của mỗi người dân chúng ta? Hay tất cả chúng ta đều nghĩ rằng đó chỉ là trách nhiệm của chính phủ, của nhà cầm quyền?

Chúng ta cần nhìn nhận và đánh giá lại một cách nghiêm túc hai chữ “tham nhũng” nếu chúng ta muốn bài trừ tận gốc vấn đề này.

KHÁI NIỆM THAM NHŨNG

Tham nhũng là hành vi lợi dụng chức quyền, vị trí công việc của mình để chiếm đoạt bất hợp pháp tài sản của nhà nước, tài sản của nhân dân, tài sản của người khác làm tài sản riêng của mình. (Xin phép cho tôi được định nghĩa tham nhũng một cách đơn giản nhất)

Các hình thức tham nhũng:

– Sử dụng các kỹ thuật, nghiệp vụ kinh tế để biến các tài sản của chung, của nhà nước thành tài sản riêng của mình như: Kê giá, rút ruột công trình, kê không các khoản chi… Hình thức này thường thấy trong các chức vụ của các đơn vị kinh tế.

– Lợi dụng chức quyền để ép buộc người khác phải nộp tiền cho mình. Hình thức này phổ biến trong các viên chức nhà nước trong khối hành chính sự nghiệp.

Hành vi tham nhũng được cấu thành bao giờ cũng gồm 2 (nhóm) đối tượng: Đối tượng/nhóm đối tượng tham nhũng và đồng phạm (những người hối lộ).

Người tham nhũng vì ham lợi mà bất chấp đạo lý, bất chấp lỗi công bằng, bấp chấp luật pháp để chiếm cho bằng được những thứ vốn không thuộc về mình.

Người hối lộ vì muốn chạy việc, muốn dễ dàng mà chấp nhận những yêu cầu của người tham nhũng, chấp nhận hành vi phạm pháp.

Nói một cách khách quan, những lỗi phạm của Bùi Tiến Dũng, của Huỳnh Ngọc Sỹ … không thiếu phần của người dân chúng ta hôm nay. Nếu chúng ta cương không chịu đút tiền cho những người cảnh sát giao thông thì sẽ không có những cảnh sát giao thông nhận tiền mãi lội. Nếu PCI không vì lấy được hợp đồng mà lại quả 10% thì không có vụ Huỳnh Ngọc Sỹ nhận hối lộ hôm nay… Nhưng tiếc rằng, chúng ta vì cái lợi nhỏ của chúng ta mà chúng ta đã gây nên cái họa lớn cho đất nước.

Ngược lại, nếu những người làm công chức nhà nước, những quan lớn của chế độ không làm khó dễ, không gây phiền hà, không bắt ép người dân cống nạp và không ngửa tay nhận những đồng tiền bẩn thỉu đó thì chúng ta chẳng dại gì mà đưa hối lộ, vừa mất tiền lại phạm pháp. Hơn nữa, nếu không đưa liệu có được không?

Vậy đâu mới là vấn đề? Đưa thì mới nhận hay đòi rồi mới đưa?

Khó có thể xác nhận được ai là người gây lỗi cho ai. Tuy nhiên, tất cả luật pháp của các nước đã phạt người nhận hối lộ nhiều hơn người đưa hối lộ đã nói lên rằng, trong tất cả các trường hợp, thì người nhận hối lộ có lỗi nhiều hơn trong hành vi tham nhũng này. Tại sao? Vì người nhận hối lộ là người đại diện cho chính quyền, đại diện cho nhân dân. Họ có quyền có thế, am hiểu pháp luật và đa số trường hợp là do họ yêu cầu, đòi hỏi trước.

Cho dù là ai có tội lớn hơn và ai là ngưới chủ động trong hành vi tham nhũng này đi nữa thì cũng có thể kết luận: Cả hai cùng có tội. Cũng chính vì vậy mới cần có pháp luật để duy trì một trật tự chung của xã hội.

Vậy, trách nhiệm của chính phủ, của pháp luật đối với tham nhũng như thế nào?

Chính phủ là những người đại diện cho cả một quốc gia, một dân tộc trước cộng đồng thế giới. Chính phủ là những người thực thi pháp luật. Chính phủ có quyền và sử dụng quyền đó để bảo vệ quốc gia, bảo vệ xã hội, để bảo đảm một môi trường tốt, một xã hội tự do, công bằng cho mọi thành viên trong xã hội. Chính phủ được nhân dân trả lương để làm những việc làm ấy. Vì vậy nên mọi trách nhiệm lại quy về cho chính phủ.

Có thể nói rằng, tham nhũng thời nào cũng có, nước nào cũng có. Nhưng không thể vì thế mà chính phủ phủi bỏ trách nhiệm của mình. Một xã hội càng văn minh, tiến bộ, pháp luật càng được thực thi công bằng, nghiêm minh thì tham nhũng càng ít. Ngược lại, xã hội càng nghèo nàn, lạc hậu, chính phủ càng bỏ bê, tắc trách, pháp luật càng lõng lẽo thì tham nhũng càng nhiều.

THAM NHŨNG VÀ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI VIỆT NAM – MỐI QUAN HỆ BIỆN CHỨNG

Xã hội Việt nam, từ 1975, được lãnh đạo bởi một tập thể những người cộng sản. Những người tôn sùng chủ nghĩa tam vô: vô gia đình, vô tổ quốc và vô tín ngưỡng. Họ là những người tôn sùng vật chất (chủ nghĩa duy vật). Vậy nên đối với họ, tiền là tất cả. Để có tiền họ sẵn sàng bất chấp tất cả: đạo lý, lương tâm và cả luật pháp. Cũng bởi vì họ theo chủ nghĩa tam vô nên họ không có tình người, đối với họ chỉ đơn giản mạnh được yếu thua. Và cũng vì cái chủ nghĩa tam vô ấy mà xã hội ngày càng sản sinh ra nhiều kẻ bán nước cầu vinh, thượng đội hạ đạp vì họ không có tổ quốc.

Xã hội Việt Nam được cai trị bởi những con người cộng sản ưu tú chưa qua được lớp 5 trường làng, những con người mà phần lớn thời gian là sống trong rừng và các hang động. Những con người cộng sản ưu tú ấy biết được rằng, nếu không dùng vũ lực thì khó có thể thuyết phục được quần chúng bởi vì họ quá ưu tú. Chính vì vậy, họ điên cuồng chém giết những người dân vô tội để uy hiếp và răn đe mọi thành phần chống đối. Và từ đó bạo lực là nguồn sống của họ.

Những người cộng sản lãnh đạo đất nước với kinh nghiệm và kiến thức ngộ được từ rừng núi Trường Sơn nên sau 30 năm đất nước đã trở nên lạc hậu hơn so với các quốc gia khác hàng trăm năm. Ấy vậy nhưng những người cộng sản vẫn không dám dùng người tài giỏi hơn mình mà chỉ dám xây dựng xung quanh mình những người cũng ưu tú như mình mặc cho đất nước ngày càng khốn khổ. Bởi vì nếu sử dụng những người tài giỏi hơn mình cùng đồng nghĩa với việc quyền hành sẽ mất, quyền lợi không còn. Bởi vì họ không có tính người nên họ không hề quan tâm tới người dân phải sống như thế nào dưới sự thống trị của họ. Bởi vì họ không có tổ quốc nên họ không hề quan tâm tới tương lai và vận mệnh đất nước. Họ chỉ có thể sử dụng những kẻ bất tài vô tướng như là một biện pháp bảo vệ địa vị và uy quyền của họ. Bởi vì đó chính là tiền, là mục đích sống và là tất cả đối với họ.

Để duy trì sự thống trị, để bảo vệ quyền lợi của mình, họ cần có sự trung thành tuyệt đối của những người cấp dưới. Nhưng cái gì khiến những người cấp dưới trung thành với họ trong khi họ ngu dốt và đầy những xấu xa? Bởi vì những người cộng sản không hề có niềm tin, không hề có lý tưởng, cái mà họ có thể ban cho cấp dưới của mình để đổi lấy sự trung thành và tận tụy không gì khác là những đặc quyền đặc lợi.

Về phần mình, những người cộng sản cấp nhỏ hơn, những người không có trình độ và kiến thức, những người cũng không có niềm tin và lý tưởng, để có thể nhận được đặc quyền đặc lợi, là lẻ sống của mình, phải cúc cung tận tụy, một lòng trung thành với lãnh đạo, với đảng. Thay vì dốc sức mình ra xây dựng xã hội, những người cộng sản tay sai này lại ra sức cung phụng các lãnh đạo của mình bằng tiền bạc, bằng các cuộc chơi trác tán, trụy lạc.

Nhưng tiền ở đâu ra để chi cho các khoản này?

Tiền ở đâu ra để có thể sống vinh hoa phú quý?

Với mức lương ba cọc một đồng ăn cơm còn không đủ lấy đâu cung phụng mấy nhà lãnh đạo cấp cao?

Con đường duy nhất là tham nhũng.

Bởi vì xã hội được cai trị bởi những con người cộng sản ưu tú nên tiêu chuẩn để đánh giá không phải là trình độ, là cống hiến cho xã hội, mà là mức độ trung thành và khả năng cung phụng cấp trên tới đâu. Bởi vì họ cũng biết rằng, cấp trên cần sự trung thành và cung phụng của họ nên họ nên các quan chức cộng sản thi nhau tham nhũng, thi nhau cướp bóc để cung phụng cho lãnh đạo. Ai cướp bóc nhiều, tham nhũng nhiều thì tiền càng nhiều và khả năng làm hài lòng cấp trên càng cao và từ đó chức càng cao hơn. Và đối với họ, đó chính là mục đích sống mặc cho xã hội ra sao, người dân sống như thế nào? Do họ, những người cộng sản không có tổ quốc nên vận mệnh của đất nước không liên quan tới họ nên họ cướp bóc, họ tham nhũng với sự thích thú và hãnh diện.

Ngược lại, những người cấp trên thừa biết rằng số tiền mà cấp dưới đưa cho mình, những cuộc chơi thác loạn mà cấp dưới đưa cho mình được lấy từ đâu. Tuy nhiên, với họ, những người không quốc gia, thì những chuyện đó có liên quan gì đến họ đâu mà ngược lại họ còn được cung phụng, còn được cấp dưới trung thành. Chính vì vậy họ sẵn sàng bảo vệ cho cấp dưới của mình khi sự việc bại lộ như là một cách thức mua lấy sự trung thành. Từ đó, tham nhũng như là một biện pháp để duy trì sự độc tài.

Cũng bởi vì họ độc tài nên không ai dám nói gì. Cũng vì họ độc tài nên họ sẵn sàng dùng bạo lực để trấn áp những người dám phản đối họ.

Cứ như vậy, một hệ thống quyền lực từ trên xuống dưới, từ trung ương đến địa phương sản sinh ra một hệ thống tham nhũng và bao che xuyên suốt chế độ. Đó cũng chính là câu trả lời cho tất cả các quyết tâm chống tham nhũng từ xưa đến nay và cho tới khi nào cộng sản còn nắm quyền thống trị.

Từ đó có thể thấy rằng:

Chế độ độc tài sản sinh và bảo vệ tham nhũng và ngược lại tham nhũng nuôi dưỡng chế độ độc tài ngày càng lớn mạnh và táo bạo hơn.

Những người dân Việt Nam thân yêu mong chờ gì ở những cam kết chống tham nhũng? Sẽ không bao giờ có một cuộc chiến như thế vì sẽ không có ai tự chống lại mình.

Con đường duy nhất để chống và bài trừ tham nhũng trong xã hội Việt Nam này là phá bỏ sự thống trị độc tài của đảng Cộng sản Việt Nam, bài trừ cả tập thể ung nhọt của xã hội.

Anthony Le

Filed under: Chính trị, Lý luận, Xã hội, , ,

QUAN LIÊU, THAM NHŨNG VÀ HỐI LỘ ĐÃ TRỞ THÀNH VĂN HÓA XÃ HỘI XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Ngày nay, không ai là không biết, khi tới cơ quan hành chánh nhà nước phải mang theo tiền. Ít thì một gói thuốc 555, có khi thì một thùng bia 333. Và lớn hơn là một phong bì tùy theo công việc phải giải quyết mà nó sẽ đựng loại tiền nào, 50000, 100000 hay 500000. Dù đi làm một giấy khai sanh hay một đơn báo tử.

Đã nhiều lần, vì công việc, tôi đã phải đến các cơ quan hành (là) chánh nhà nước để được chứng kiến các vị quan chức nhà nước phục vụ chủ nhân của mình. Tôi xin kể lại một lần trong số đó.

Tôi đến văn phòng ủy ban phường vào lúc 8h sáng một ngày đẹp trời. Nhưng chẳng có ai cả. 8g30 sáng các nô bộc của tôi mới lác đác bước vào văn phòng làm việc. Họ bắt đầu tụ tập uống trà và nói chuyện thế giới đông, tây. Khi đã khá đông đủ thì họ kéo nhau đi ăn sáng theo nhóm của mình bất chấp các ông chủ, cậu chủ đang chờ họ để giải quyết công việc. Ăn sáng trở về, họ uể oải nhìn vào từng tờ đơn, tờ trình của chủ nhân. Khi tờ đơn của tôi được chiếu cố, tôi đứng dậy và đến bàn ngồi đối diện với công nô của mình. “Đi mua cho anh gói thuốc”, tôi giật mình khi chưa kịp đặt mông xuống ghế thì nghe tiếng nói từ phí đối diện. Quái lạ, lại có cái kiểu sai dân đi mua thuốc sao? Tôi tự hỏi rồi đưa mắt nhìn người nô bộc của mình. Thôi cũng được, để công việc được mau chóng mà, tôi tự nhủ. Nhưng tiền đâu? Chẳng thấy động tĩnh nào của ngài nô bộc là muốn móc tiền ra cả. Ngược lại với suy nghĩ của tôi, ngài nô bộc nhìn tôi vênh váo như muốn nói: có muốn ký không đấy! Đâu đó quanh tôi vang lên một giọng nói nhỏ nhẹ: Đi mua cho ảnh gói thuốc rồi ảnh ký cho. Và tôi chợt hiểu, tôi đã quên mất cái thủ tục “đầu tiên” của mình khi đến cơ quan hành (là) chính nhà nước. Có thể sẽ ít gặp những chuyện như thế này ở Tp HCM bởi vì ở đó người dân đã không còn sợ những ngài nô bộ của mình như trước đây. Tuy nhiên, nếu các bạn đi đến các cơ quan hành chánh nhà nước ở các tỉnh lẻ và miền quê thì đây là chuyện thường ngày ở phố huyện.

Nếu một bạn nào đó đến cơ quan nhà nước với một tờ đơn trên tay, dù là đơn xin chứng nhận tạm trú, một đơn xin phép xây dựng, một tờ giấy xác nhận gì gì đó mà không có thủ tục đầu tiên thì y như rằng, bạn phải viết lại lá đơn đó ít nhất là 5 lần. Và nghiêm trọng hơn nữa là bạn phải chờ xác minh mà không biết thời hạn bao lâu.

Nếu bạn một lần ra làm thủ tục hải quan thì tiền bồi dưỡng là chuyện không thể thiếu nếu bạn muốn hàng của bạn được xuất kho. Có hàng vạn lý do để bạn phải kê khai lại các tờ khai. Các doanh nghiệp, các công ty đã vì tiền bãi mỗi ngày khi bị giam kho không chịu nỗi đã phải đưa ra luật bất thành văn: 1 công = 200.000 vnđ. Có khi còn cao hơn cho những người mới tham gia công việc này vì chưa quen đường đi lối về. Và khi hàng không minh bạch thì số tiền lên tới vài chục chai (xin các bạn đừng hiểu đây là vài chục chai nước suối nhé!). Đây là câu trả lời cho hàng loạt thực phẩm độc hại được nhập vào Việt nam, hàng loạt rác trên thế giới chọn Việt nam làm bãi chứa.

Các doanh nghiệp hàng năm phải đối mặt với hành loạt các khoản (tại sao tôi gọi là các khoản mà không gọi là vấn đề?): phòng cháy chửa cháy, môi trường, an toàn lao động… Nhưng có một sự khác lạ ở Việt nam là, sự đối mặt ở đây không phải là để cải tiến hệ thống phòng cháy chửa cháy, cũng không phải là để nâng cấp hệ thống xử lý chất thải, cũng chẳng phải là đảm bảo an toàn lao động mà là số tiền phải chung chi cho các vị chức trách phụ trách các vấn đề đó. Các công ty, doanh nghiệp cho dù có cải thiện các điều kiện sản xuất kinh doanh phù hợp với tiêu chuẩn nhà nước mà không chịu chi tiền thì bị hạch sách, quấy nhiễu. Còn ngược lại, chỉ cần chi tiền, các công ty không cần phải tốn công nhọc sức, mọi điều kiện sẽ tự nhiên phù hợp với thực tế của công ty. Công ty lớn thì chi lớn, công ty nhỏ thì chi nhỏ, đố công ty nào sót sổ. Đó cũng là câu trả lời cho sự việc hàng loạt công ty gây ô nhiễm môi trường được báo chí phanh phui, hàng loạt các vụ cháy xảy ra gần đây.

Rồi trong những năm gần đây, hàng loạt các công ty quốc doanh thua lỗ được cổ phân hóa. Mọi người hồ hỡi vì chính phủ và nhà nước đã biết thế nào là kinh doanh. Nhưng cái vui chưa trọn vẹn thì những cái lạ đời bắt đầu xảy ra. Mang tiếng là cổ phần hóa và khuyến khích người dân tham gia.  Ấy vậy mà đố người dân nào mua được 1 cổ phần nào với giá ấn định ban đầu. Cái giá được bán lại từ các sếp bằng giá ấn định nhân với 3 hoặc 4 lần. Và khi lên sàn giao dịch ngay từ phiên đầu tiên đã tăng vọt lên 4, 5 lần. Ở đâu có cái sự lạ lùng thế. Những công ty đang thua lỗ hàng tỉ đồng mỗi năm sao lại được nhà đầu tư hồ hởi đến thế? Nếu ai tinh ý một chút có thể nhận ra một sự thật rất đơn giản: Họ đã định giá công ty ở một mức giá thật thấp, rồi các sếp chia nhau quyền mua cổ phần, như vậy khi lên sàn chỉ cần với giá thực thôi học cũng đã có lời gấp 10 lần rồi. Cái giá tăng gấp 5 lần cũng chỉ là ngụy trang mà thôi, có sếp mà chịu bán đâu. Bây giờ người dân mới hiểu: Cổ phần hóa là hợp thức hóa việc lấy tiền nhà nước mà thôi.

Có lần tôi đi cùng người bạn trên đường Nguyễn Văn Trỗi thì được một chú Cảnh sát giao thông hỏi thăm. Mặc dù có đầy đủ giấy tờ nhưng người bạn tôi vẫn móc tờ 50.000 kẹp theo cavet. Một cái gật đầu viên cảnh sát và chúng tôi lại lên đường. Lát sau tôi hỏi: mầy chưa thi bằng lái à? Tao có đầy đủ hết, người bạn tôi trả lời. Thế mình có phạm luật gì đâu mà mày phải nhét tiền? Bạn tôi trả lời gọn bưng: lằng nhằng với tụi nó mất thời gian, trước sau gì tụi nó cũng kiếm ra chuyện để phạt à? Tôi chỉ còn biết ngậm tăm thôi chứ nói gì nữa.

Một sự thực đáng sợ là cái sự hiển nhiên của tham nhũng, quan liêu, của hối lộ lâu ngày đã biến thành văn hóa. Người dân đã coi chuyện đút lót như một hiện tượng tất yếu của xã hội. Họ coi đó là cách khôn ngoan nhất để tránh sự phiền nhiễu của các quan chức. Rất ích (phải nói là hiếm khi) có người nhận ra đó là vi phạm pháp luật. Và càng hiếm khi có người muốn thay đổi và đấu tranh chống lại căn bịnh trầm kha này. Nó đã nghiễm nhiên biến thành một phần tất yếu của cuộc sống.

Và điều đáng ghê sợ hơn nữa là nó đã trở thành văn hóa và ý thức hệ trong tư duy của các quan chức cấp cao. Tôi còn nhớ có lần một lãnh đạo cấp cao của cục hải quan đã bào chữa cho nhân viên của mình trên các phương tiện thông tin đại chúng và gọi hiện tượng này với một cái tên rất mỹ miều: “bồi dưỡng”.

Ở Nhật, một nhà thầu xây dựng đút lót cho quan chức nước ngoài là Việt nam đã bị chính phủ Nhật điều tra và khởi tố. Còn bản thân các vị quan chức Việt nam nhận hối lộ đó thì vẫn bình an vô sự. (vụ án đại lộ Đông Tây vừa qua là một điển hình).

Và, với vụ hai nhà báo Hải, Chiến gần đây, càng chứng tỏ rằng:

Quan liêu, tham nhũng và hối lộ là đặc tính tất yếu và bất khả xâm phạm của xã hội xã hội chủ nghĩa Việt Nam ngày nay.

Anthony Le

Filed under: Chính trị, Lý luận, Xã hội, , , ,

Lịch viết bài

Tháng Mười 2019
H B T N S B C
« Th7    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Lưu trữ

Các trang

Lượt xem

  • 257 260 lượt

Đang xem

Ý kiến bạn đọc

chanhphap trong THAM NHŨNG TRONG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀ…