Anthony Le's Blog

Satyagraha

THẤY GÌ QUA ĐỘNG THÁI MUỐN THIẾT LẬP QUAN HỆ NGOẠI GIAO VỚI VATICAN

parolin_cuong-2Phái đoàn Ngoại giao Tòa Thánh Vatican do Đức Hồng Y Pietro Parolin làm trưởng đoàn đến thăm và làm việc với Chính quyền cộng sản trong hai ngày 16-17 tháng 2 năm 2009 theo lời mời từ Chính phủ Việt Nam. Câu hỏi được đặt ra là chính quyền cộng sản muốn gì khi có động thái muốn thiết lập ngoại giao với Tòa thánh Vatican trong lúc mối quan hệ giữa chính quyền và giáo dân Kitô Giáo đang trong tình trạng căng thẳng? Liệu có phải là chính quyền thực lòng muốn làm hòa với các tôn giáo mà bước đi đầu tiên là thiết lập ngoại giao với Vatican?

Nhìn lại năm 2008, chính quyền cộng sản đã trãi qua một năm đầy ác mộng với hàng loạt sự việc tranh chấp đất đai với Thiên Chúa Giáo. Khởi đầu đầy thách thức từ việc đòi đất của giáo dân giáo xứ Thái Hà đã gây chấn động thế giới và gây bất bình cho tất cả những ai quan tâm đến chân lý và sự thật trên khắp hành tinh này.

Sự kiện Thái Hà đã đánh dấu chấm hết cho một giai đoạn mà người dân chỉ biết cúi đầu và cam chịu. Người dân Việt Nam sau một thời gian dài ẩn mình cam chịu những khổ nhục và bất công do sự sợ hãi đã lần lượt nói lên tiếng nói của mình để bảo vệ quyền lợi của chính mình và quyền lợi của dân tộc. Hàng loạt các cuộc đấu tranh bảo vệ quyền lợi của hàng ngàn người dân từ Hưng Yên, Yên Sơn đến Kiên Giang. Hàng loạt các bài báo lên tiếng chỉ trích chính quyền cộng sản từ bán nước, hại dân đến tham nhũng, hối lộ, buôn lậu, trộm cắp …Hàng loạt các phân tích và bình luận của các trí thức trong và ngoài nước phê phán sự yếu kém của chính phủ…

Trước hàng loạt các biến cố này, chính quyền cộng sản đã đối phó một cách vụng về và miễn cưỡng, thậm chí chính phủ đã phải sử dụng cả “luật rừng” như lên kế hoạch bêu rếu người lãnh đạo công giáo TGM Giuse Ngô Quang Kiệt, bắt giam người biểu tình chống Trung cộng – blogger Điếu Cày, bắt giam nhà báo chống tham nhũng Hải, Chiến…

Và cũng từ đây, hàng loạt những thái độ phản ứng của các quốc gia trên thế giới đã được đưa ra cho Việt Nam nhằm tạo áp lực buộc chính quyền cộng sản Việt Nam phải tuân thủ hiến chương Liên Hiệp Quốc về nhân quyền như Hạ viện Hoa kỳ đề nghị đưa Việt Nam danh sách các quốc gia có vấn đề về tôn giáo; Liên hiệp Châu Âu đồng tình quyết định: Việt Nam, nhân quyền trước hợp tác sau; Ủy ban nhân quyền Liên Hiệp Quốc đã chính thức yêu cầu Quỹ tiền tệ Quốc tế IMF hổ trợ tạo áp lực yêu cầu chính phủ Việt Nam tôn trọng nhân quyền …

Năm 2008 vừa qua thực sự là một năm đầy ác mộng đối với chính quyền cộng sản Việt Nam. Năm 2009 sắp tới với những khó khăn chung của thế giới và của riêng Việt Nam sẽ hứa hẹn nhiều thách thức hơn nữa đối với tính chính thống của chính phủ.

Đối lập với những gian dối và tàn bạo của chính quyền, Công giáo luôn là điểm tựa cho những con người nghèo khổ. Lịch sử của công giáo nói chung và Công giáo Việt Nam nói riêng luôn trãi qua những cuộc đối đầu chống cường quyền và áp bức vốn là đặc tính (phản) cách mạng của chính quyền cộng sản. Các cuộc đấu tranh của tôn giáo luôn mang tính chính nghĩa, ôn hòa nhưng quyết liệt và không bao giờ chịu khuất phục bởi bất kỳ một thế lực nào. Tính thống nhất toàn cầu của Giáo hội Công giáo cũng như uy tín của Vatican trên thế giới đã khiến cho bất kỳ một tổ chức nào, một quốc gia nào cũng cảm thấy e ngại khi muốn đối đầu. Chính quyền cộng sản cũng không ngoại lệ. Tiêu biểu nhất là cuộc cách mạng của Công dân Balan dưới sự hổ trợ của công giáo đã đánh đổ chính quyền cộng sản và lập nên chính thể Balan hiện nay đã là một bài học lịch sử cho chính quyền cộng sản Việt Nam.

Năm 2009 được dự báo với nhiều khó khăn về kinh tế, chính trị và nhiều cuộc đấu tranh mới của nhân dân mà có nhiều khả năng là khởi đầu từ những giáo dân công giáo bởi họ có người lãnh đạo, có tổ chức, có niềm tin và được sự hậu thuẩn từ khắp thế giới. Cuộc đấu tranh của giáo dân công giáo luôn là những cơn ác mộng đối với chính quyền cộng sản.

Có lẽ đã dự đoán trước những khó khăn mà giáo dân công giáo có thể sẽ tạo ra khiến chính quyền cộng sản phải có một bước đi mang tính chiến lược này.

Thiết lập một mối quan hệ với Vatican là một nút thắt có thể kìm hãm được những cuộc đấu tranh của người công giáo bởi những người công giáo luôn nghe theo lời người chủ chăn của mình và những vị Giám Mục lãnh đạo Công giáo Việt Nam thì chỉ nghe theo chỉ thị từ Vatican.

Những cuộc đấu tranh của người công giáo vốn là những người không thể khuất phục bằng bạo lực và cường quyền cộng sản thì giờ đây vì mối quan hệ ngoại giao, họ mong rằng Vatican phần nào đó sẽ giúp họ kiểm soát các cuộc đấu tranh này.

Ngoài ra, thông qua việc thiết lập mối qua hệ ngoại giao này, chính quyền cộng sản cũng muốn chứng minh với thế giới rằng, chính quyền Việt Nam cũng tôn trọng quyền tự do tôn giáo như các quốc gia khác trên thế giới. Đây cũng là hình thức đối phó với Ủy ban Nhân quyền Liên Hợp Quốc mà Trung cộng đã thực hiện trước đây không lâu.

Vậy về phần công giáo, Vatican có biết ý định và mục tiêu của mối quan hệ ngoại giao này không? Tại sao Vatican lại chấp nhận mối quan hệ ngoại giao này?

Xuất phát từ giáo huấn cơ bản nhất và cũng là quan trọng nhất của Kitô giáo – Tình Yêu, người Kitô giáo luôn luôn đón nhận mọi người cho dù những người đó coi người họ là kẻ tử thù. Như lời của bài kinh Hòa bình vẫn được cất lên trong các buổi cầu nguyện của giáo dân Thái Hà : Đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục…đem chân lý vào chốn lỗi lầm…

Vì vậy, dù muốn dù không Vatican cũng phải đón nhận lời mời của chính quyền như là một sự dấn thân để thay đổi và cảm hóa xã hội. Một sự dấn thân để phục vụ. Điều duy nhất mà Vatican mong mõi nhận được thông qua việc thiết lập mối quan hệ ngoại giao này là những giáo dân công giáo được tự do hoạt động và bày tỏ niềm tin của mình.

Tuy nhiên, không phải vì thế mà việc thiết lập mối quan hệ này lại hoàn toàn có lợi cho chính quyền cộng sản. Thông qua việc thiết lập mối quan hệ ngoại giao này, chính quyền cộng sản đã chính thức thừa nhận các luật lệ và cách thức thờ phượng của giáo hội công giáo. Việc đối xử với các lãnh đạo và giáo dân công giáo cũng không thể tùy tiện như trước.

Và sau cùng, thông qua việc thiết lập mối quan hệ ngoại giao này chính quyền cộng sản đã thể hiện sự e ngại của chính các cuộc đấu tranh của giáo dân công giáo. Đây chính là một thành công lớn của nhân dân Việt Nam trong thời gian qua trước chính quyền cộng sản.

Advertisements

Filed under: Chính trị, Ngoại giao, Nhận định, Tôn giáo, Việt Vatican, ,

BLOG VÀ QUẢN LÝ BLOG


Hiện nay, trên thế giới vẫn chưa có một định nghĩa chính xác nào cho khái niệm blog hoặc weblog. Weblog hay Blog được hiểu là một trang web điện tử của một cá nhân được dùng để nói lên suy nghĩ, giới thiệu và trao đổi kiến thức, thông tin cho nhau … Hiện nay Việt Nam là một nước có tốc độ phát triển blog cao nhất thế giới. Hiện nay số lượng blog ở Việt Nam đã vượt hơn con số một triệu.

Từ khi bùng nổ sự kiện Thái Hà, các báo chí quốc doanh, thường được người dân gọi là báo “lề phải”, đã thể hiện bản chất xảo trá và là công cụ tuyên truyền mị dân của tập đoàn cộng sản. Và cũng kể từ đây, nhân dân không còn tin vào các báo đài quốc doanh nữa. Một hệ thống thông tin mới phát triển và nhanh chóng đủ sức đối trọng với hệ thống thông tin lề phải: Weblog và được coi là hệ thống truyền thông “lề trái” nhằm đưa đến người dân những thông tin trung thực lẫn những thông tin được coi là nhạy cảm không được báo chí lề phải nhắc đến.

Trước một tốc độ phát triển kinh khủng và sức đối trọng của weblog, chính quyền Việt Nam đã không thể quản lý và xào nấu thông tin như đã làm trước đây. Khả năng tuyên truyền và trấn áp quần chúng của cộng sản cùng công cụ truyền thông lề phải đã nhanh chóng bị giới hạn làm giới cầm quyền cộng sản rúng động.

Vẫn với một cách thức đàn áp như vẫn làm trước đây, hễ quản lý không được thì cấm, ngày 23/12/2008 vừa qua Bộ trưởng bộ 4T đã ký thông tư hướng dẫn quản lý weblog mà mục đích duy nhất là cấm các blog có nội dung chống phá nhà nước. Điều này đã nói lên một sự thật là chính phủ cộng sản đã sợ và vô phương đối phó với blog.

Tại sao chính phủ lại sợ và phải cấm blog?

Việt Nam có tốc độ phát triển blog cao nhất thế giới đã cho thấy trình độ và nhận thức của nhân dân Việt Nam ngày càng cao. Khi nhu cầu về ăn mặc… tạm thời lắng dịu thì nhu cầu về tinh thần sẽ bắt đầu phát triển và tăng cao là một quy luật. Là một công cụ tuyên truyền mị dân, xuyên tạc, vu khống và bịa đặt một chiều, báo chí quốc doanh hay còn gọi là báo chí lề phải đã không thể đáp ứng được nhu cầu của người dân. Chính vì vậy, một hệ thống thông tin không chính thức đã ra đời để đáp ứng nhu cầu cơ bản này như là một tất yếu khách quan.

Thường thì người ta luôn cố giấu và che đậy những hành động xấu xa và sai trái của mình. Chính phủ cộng sản trước nay vẫn quen dùng báo chí như một công cụ để tuyên tuyền, béo méo và bịa đặt thông tin nhằm che đậy những hành động sai trái của mình giờ đây phải đối mặt với một hệ thống thông tin mới trung thực hơn, sức mạnh tuyên truyền cao hơn mà không thể nào quản lý được. Với hệ thống thông tin blog, bộ mặt thật của tập đoàn cộng sản đã ngày càng phơi bày. Với những xấu xa từ trong bản chất, tập đoàn cộng sản vẫn đang cố vùng vẫy đễ che đậy. Tuy nhiên khả năng này hầu như bất lực.

Với thực trạng xã hội ngày nay, khi người dân ngày càng quan tâm nhiều hơn về xã hội, về quyền tư do cơ bản, quyền làm người thì cũng là lúc hàng loạt các blog mà giới cầm quyền bán nước gọi là chống phá nhà nước ra đời nhằm giải tỏa những bức xúc và bất mãn của người dân trước một chính quyền độc tài bán nước cộng sản. Khi mà hàng người dân không còn tin và công cụ truyền thông chính thống theo lề phải thì tất yếu họ phải tìm đến và tin tưởng vào một hệ thống “lề trái” đối lập. Người người đua nhau viết, người người đua nhau đọc như là một cách để giải tỏa những bức xúc của mình trước chế độ. Và cũng từ đó làn sóng đấu tranh vì tự do dân chủ đã ngày càng nở rộ khiến vị trí độc tài, độc đoán dẫn tới độc quyền của đảng cộng sản ngày càng rúng động. Và đây cũng là điều mà bọn cộng sản độc tài lo sợ nhất.

Quản lý blog, được gì và mất gì?

Thứ nhất: xét về khía cạnh thực hiện
Có thể nói việc ra thông tư quản lý blog chỉ là một hành động thừa giấy vẽ voi mà thôi. Với cách thức tạo blog hiện nay, người tạo blog có thể tạo hàng loạt blog trong vòng một tiếng đồng hồ, các thông tin yêu cầu khi khởi tạo không cần kiểm chứng thì hàng ngày có thể xuất hiện cả chục ngàn hay hàng trăn ngàn blog mà không hề biết chủ nhân của nó là ai. Vậy thì chính phủ sẽ quản lý cái gì? Quản lý ai? Ngay cả trường hợp nếu các đại gia như yahoo, google có tham gia cùng chính phủ thì việc này cũng trở nên vô vọng. Ngoài ra có hàng chục, hàng trăm các trang web cho tạo blog ở nước ngoài thì chính phủ có thể yêu cầu họ hợp tác hay không?!

Thứ hai: xét về khí cạnh tâm lý.
Cũng có thể coi đây là một hành động hù dọa những người tạo blog, hay còn gọi là những blogger, muốn truyền tải những thông tin được chính quyền cộng sản coi là nhạy cảm. Về khía cạnh này chính phủ cũng thua chắc. Những blog có nội dung chính trị (tạm gọi là như vậy) được tạo bởi những blogger có trình độ, có tâm huyết. Với hàng loạt phần mền vượt lữa và hàng loạt các proxy được cung cấp miễn phí, việc bắt được các blogger này là một việc làm cực kỳ khó khăn. Hơn nữa, các blogger này phần lớn đã xác định được sự khó khăn khi phải đối chọi với chính quyền và họ đã có tâm lý sẵn sàng nếu bị bắt. Ngược lại, phía chính phủ khi bắt được những blogger này sẽ được gì? Nhân dân trong nước sẽ càng bức xúc hơn. Một người bị bắt sẽ gây lên là sóng bất mãn trong xã hội tăng cao và chắc chắn sẽ có nhiều hơn một người khác thế chổ. Và thế là làn sóng dư luận ngày càng tăng cao, phần thua lại thuộc về chính phủ.

Thứ ba: Xét về khía cạnh uy tín và danh dự.
Việc đưa ra thông tư dướng dẫn quản lý blog, dù bất cứ hình thức và ngôn từ che đậy như thế nào nữa, cũng được hiểu là cấm các blog mang tính thời cuộc, mang tính chính trị. Việc làm này không gì khác hơn là một lời tự thú: Tôi có nhiều xấu xa cần che đậy, tôi còn nhiều yếu kém trên phương diện tuyên truyền và tôi còn “rừng” lắm.

Thực vậy, nếu không xấu thì không cần che. Việc phát triển blog cho thấy một sự tăng cao về nhận thức và trình độ. Đó là một việc tốt. Nếu không vì những xấu xa cần che đậy thì chẳng nhà nước nào lại không mong muốn sự phát triển này. Hơn nữa, việc cấm đoán này cũng cho thấy khả năng tuyên truyền của hơn 600 tờ báo và hơn 64 đài truyền hình trong cả nước đã không thể đối phó được với những blogger, những nhà báo bất đắc dĩ. Nếu không phải như vậy thì không có lý do nào để cấm.

Thứ tư: Xét về tính hiệu quả
Giả dụ với một lực lượng an ninh mạng hùng hậu, tất cả blog bị xóa, nhiều blogger bị bắt thì sao? Chính phủ sẽ được gì và mất gì?
Trước mắt các thông tin được coi là chống phá nhà nước tạm thời lắng dịu. Tuy nhiêu một khi đã có nhu cầu, bằng cách này hay cách khác, người dân phải tìm cách để thỏa mãn nhu cầu đó. Một khi các blog không còn, những người dân sẽ tìm đến các trang web chính thức từ hải ngoại của các tổ chức đấu tranh cho dân chủ và uy tín của các tổ chức này ngày càng cao cùng với niềm tin vào chính phủ ngày càng giảm. Những blogger bây giờ không thể viết trên trang web của mình sẽ tìm đến các trang web hải ngoại và mối quan hệ của họ với các tổ chức trên ngày càng tốt hơn cùng với sự xa lánh với chính quyền ngày càng sâu. Chẳng phải chính phủ đã gián tiếp đẩy người dân mình về phía đối lập hay sao?

Có lẽ các ông cộng sản nên coi lại việc ban hành thông tư này. Một khi lợi thì có lợi mà răng không còn thì có nên làm hay không???

Anthony Le

Filed under: Chính trị, Xã hội, , ,

HOÀNG SA TRƯỜNG SA VÀ NGÃ BA ĐƯỜNG TRUNG MỸ

Có thể nói, việc công khai dự án khai thác dầu của tập đoàn Cnooc như một cú tát tai tát vào mặt ta.

Kể từ khi có 16 chử vàng khắc trên bia mộ liệt sỹ của cuộc chiến tranh biên giới Việt Trung, ta đã cúc cung tận tụy và là theo lời chỉ dạy của đại ca Tàu. Thế mà đại ca chẳng chút nể mặt em út tí nào lại còn ngang nhiên trấn lột cướp bóc của thằng em vốn đã nghèo nàn lạc hậu.

Với một chút kiến thức lịch sử học lóm được, ta đã biết trước cái ngày hôm nay nên ngay từ khi Tướng Dũng nhận chức ta đã sai hắn bay một lèo qua Mỹ và các nước tư bản Châu Âu nhằm cân bằng lực lượng. Tuy nhiên trò chơi “hai mang” này đã làm cho ta rơi vào thế “lắm mối, tối nằm không”. Cả đại ca Tàu và người anh mới bên kia bờ đại dương đều không thích thằng em chơi trò bắt cá hai tay này. Thế là đại ca Tàu giở thói bắt nạt thằng em láu cá này ngang nhiên công bố cướp đất lấy vàng. Còn người anh mới bên bờ đại dương thì không biết lòng dạ thằng em thế nào, có nên cứu hay không?

Giờ đây, ta đang đứng trước một ngã ba đường: Chọn Tàu hay chọn Mỹ?

Chọn đại ca Tàu? Ưu và nhược điểm?

Đại ca Tàu có một ưu điểm rất lớn vì là láng giếng. Người xưa có câu: Bán bà con xa mua láng giềng gần. Hề hề, đại ca vừa mạnh lại vừa gần thì ưu điểm quá rồi. Đại ca lại hứa ủng hộ Việt Nam xây dựng chủ nghĩa củ chuối nữa. Như thế thì cái quyền độc tôn cộng sản được duy trì dài dài. Lợi thế của đại ca không ai bì được.

Nhưng đại ca lại là con hổ đói, lúc nào cũng gầm gừ đòi đớp Hoàng Sa và Trường Sa. Tính sao đây? Giao hai hòn đảo cho đại ca cũng được nhưng chắc chắn rằng dân sẽ nỗi loạn. Các thế lực thù định sẽ nhân cơ hội này mà kích động dân chúng. Cái ngai vàng khó mà giữ được cho dù đại ca có giúp đỡ hay không. Lại còn mang tội bán nước nữa chứ. Tru di cửu tộc chứ chẳng chơi.

Còn nữa, chơi với đại ca thì phải theo luật rừng của đại ca. Nhiều lúc nghĩ cũng nhục. Nhưng mà không chơi với đại ca thì lấy ai bảo vệ cái xã hội củ chuối đây? Nhưng chơi với đại ca thì xã hội củ chuối sẽ ngày càng chuối hơn. Vì từ trước giờ đại ca chẳng hỗ trợ thằng em cái gì cả ngoài cái bia đá khắc 16 chử vàng. Ngược lại đại ca cứ ý thế mạnh chực chờ vơ vét và phái hoạt nền kinh tế của thằng em vốn đã èo uột. Hơn nữa, chơi với đại ca thì các anh mới bên kia bờ địa dương không ưa mà cắt viện trợ thì đói cả nút.

Anh Hoa Kỳ

Anh Hoa Kỳ thì có nhiều ưu điểm lắm: Vừa văn minh tiến bộ vừa lắm của nhiều tiền, lại rộng rãi ban phát nữa. Anh Hoa Kỳ có rất nhiều bạn bè, kẻ nào cũng tiền rủng rỉnh nhìn thấy thèm ngay. Thời gian gần đây, nhờ anh Hoa Kỳ mà ta vào được chợ WTO. Cũng nhờ anh Hoa Kỳ mà mấy anh bạn của ảnh rót tiền vào túi ta nhiều như nước. Chơi với anh Hoa Kỳ thì chỉ thấy lợi chứ không hại. Cho anh Hoa Kỳ vào đóng đô ở Cam Ranh thì đại ca Tàu muốn lấy Hoàng Sa và Trường Sa cũng ngại đôi phần.

Nhưng tiếc là:
Anh này văn minh tiến bộ thật nhưng đòi hỏi quá nhiều: nào là tự do ngôn luận, nào là tự do tín ngưỡng, nào là đa nguyên đa đảng … toàn là những thứ mà đảng ta chẳng có tí tị gì thì làm sao đáp ứng được? Mà khi đáp ứng được thì than ôi còn đâu cái thiên đường xã hội củ chuối nữa.

Thiệt là khó nghĩ quá! Quá khó, quá khó!

Anthony Le

Filed under: Ngoại giao, Việt Mỹ, Việt Trung, , , ,

Lịch viết bài

Tháng Mười 2019
H B T N S B C
« Th7    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Lưu trữ

Các trang

Lượt xem

  • 257 260 lượt

Đang xem

Ý kiến bạn đọc

chanhphap trong THAM NHŨNG TRONG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀ…