Anthony Le's Blog

Satyagraha

BAUXITE, THÁCH THỨC VÀ CƠ HỘI

Môi trường sau khi khai thác quặng Bauxite

Môi trường sau khi khai thác quặng Bauxite

Bất chấp những phản ứng của dư luận, bất chấp cả những phản kháng của khai quốc công thần, bất chấp lời kêu gọi của giới trí thức và khoa học gia, chính quyền cộng sản vẫn khẳng định: Bauxite là của trương lớn của đảng và nhà nước. Tại sao?

Theo tôi, chỉ có một lý giải duy nhất cho việc này. Đó là: SỢ

Tại sao Chính phủ sợ và sợ cái gì?

Sợ nhân dân

Nhìn lại những tháng đầu năm 2009, khi cả thế giới đang lâm vào khủng hoảng kinh tế thì việt nam cũng không ngoại lệ và có phần nghiêm trọng vì vừa thoát khỏi một cuộc trượt giá lên tới 2 con số . Tuy nhiên, Tướng Dũng vẫn mạnh dạn tuyên bố mức tăng trưởng Việt Nam năm nay sẽ là 6.5% so với dự đoán 5% của ngân hàng thế giới. Điều này đã cho thấy chính quyền đã có kế hoạch sử dụng Bauxite như là một cái phao để vớt vát nền kinh tế đang trong cơn khủng hoảng. Và điều này cũng đã cho thấy khả năng và tầm nhìn hạn hẹp của Chính phủ (hay nói chính xác hơn là Bộ 15) trước nỗi sợ thầm kín đang ngày càng lớn dần.

Năm 2008 vừa qua đã cho thấy sự quan tâm của dân chúng về các vấn đề của đất nước, của tự do, của dân chủ ngày càng lớn và lớn đến nỗi nó đã vượt qua được nỗi sự hải của người dân đối với sự trấn áp của Chính quyền. Ngày càng có nhiều nhà bất đồng chính kiến bước ra ánh sáng và đối diện trực tiếp với chính quyền. Đây là một mối nguy lớn cho tất cả các chế độ độc tài vì nó báo trước một hệ quả tất yếu là cái gì không phù hợp với xã hội sẽ bị đào thải.

Bước vào năm 2009 với hàng loạt khó khăn về đối nội đã khiến chính quyền luôn luôn lo sợ. Cộng với tình hình kinh tế đang ngày càng khó khăn sẽ đẩy nhanh tốc độ dân chủ hóa. Chính vì vậy, việc khai thác Bauxite là một giải pháp tạm thời để cứu vãn kinh tế nhằm kìm hãm sự nỗi giận của dân chúng, kéo dài được thời gian cai trị càng lâu càng tốt.

Sợ Trung cộng

Trong suốt hơn 30 năm đánh chiếm niềm Nam, chính quyền cộng sản miền Bắc đã phải nương tựa rất nhiều vào Trung cộng. Trong đó việc mua thiếu lương thực và vũ khí là chuyện không tránh khỏi.

Ngày nay, Trung cộng đang cần rất nhiều nhôm để phát triển công nghệ quân sự. Việc khai thác bauxite trên chính đất nước Trung Hoa đã để lại nhiều hệ lụy mà với khoa học hiện tại chưa giải quyết được và khai thác bauxite ở Việt Nam là một giải pháp tốt: vừa đòi được nợ vừa giải quyết được nhu cầu.

Về phía Việt Nam, việc cắt đất nhượng biển cho Trung cộng để trả nợ đã gặp phải nhiều chống đối của nhân dân. Dưới áp lực ngày càng lớn về vấn đề biển đông đã khiến Việt Nam phải chịu lụy anh Tàu, mong anh nhẹ tay để xoa dịu quần chúng. Việc lấy mỏ Bauxite làm điều kiện trao đổi với đại ca có vẻ là một giải pháp tốt. Chính vì vậy đây cũng là một chủ trương lớn của đảng và nhà nước.

Mặt khác, trước sự ảnh hưởng và áp lực của Phương Tây cho vấn đề dân chủ nhân quyền ở Việt Nam, đảng cộng sản đã không còn con đường nào khác là bám váy anh Tàu để chống chế. Chính vì vậy, trước đòi hỏi của đại ca chính phủ Việt nam có bao nhiêu khả năng từ chối?

Sợ bể nồi cơm

Trước sự phát triển của xã hội, dân chủ hóa đất nước là việc tất yếu sẽ xãy ra và ngày càng rõ nét. Bản thân bộ 15 cũng không biết có thể kéo dài quyền và lợi của mình đến bao giờ. Với lý thuyết “tài khoản gia tăng tỉ lệ thuận với số lượng và giá trị dự án” những người cầm quyền tranh thủ ký khi còn được ký (ký càng nhiều càng có tiền) mặc cho mọi hậu quả có thể xảy ra. Minh chứng rõ nhất là việc chính quyền Hà Tây tranh thủ ký trước khi sát nhập vào Hà Nội đã để lại bao nhiêu dự án không thể triển khai mà ngày nay Hà Nội đang phải đối mặt.

Chính vì vậy, vấn đề bauxite ngày càng nóng và đã trở thành một thách thức lớn cho tính chính thống của chính quyền cũng như khả năng phản kháng của nhân dân – những người chủ của đất nước.

Việtnam 09.07.14
Anthony Le

Advertisements

Filed under: Kinh Tế, Nhận định, Xã hội,

THĂM TẾT CÔNG TRÌNH

Sáng nay đi thăm công trình sau nhiều ngày nghĩ Tết. Người coi công trình suốt mấy ngày tết là một đôi vợ chồng trẻ với một đứa con thơ. Họ là những người thợ làm việc tại công trình quanh năm suốt tháng. Ấy vậy mà những ngày tết họ phải chấp nhận ở lại giử công trình phần thì không có nhà để về ăn tết, phần thì không còn tiền để đi chơi tết. Ở lại coi công trình cũng là một cách để họ chạy trốn cái thực tế nghiệt ngã và cũng giúp họ có thêm thu nhập.

Nhìn thấy cả gia đình quây quần bên chiếc tivi của công trình, tìm niềm vui với những chương trình hài của Hoài Linh, tôi chợt thấy nao lòng. Đứa con thơ vẫn lăng xăng bên Ba Mẹ như mọi ngày nhưng vẽ mặt u buồn lại hiện rõ trên nét mặt của hai vợ chồng trẻ. Và tôi hiểu được rằng họ đã trãi qua một cái tết như thế nào.

Từ giã người giử công trình để trở về với cái tết của gia đình, tôi hỏi:
Còn tiền không?
Hết rồi.
Người chồng trả lời lí nhí với đôi mắt thất thần.

Đến lúc này thì lòng tôi quặn lại.

Họ đã đón một cái tết như thế này sao?

Còn bao nhiêu người trên đất nước này cũng đón cái tết như họ? Thậm chí còn hơn cả họ vì không có chổ trú ngụ trong những ngày tết này?

Những người thợ của tôi làm việc quần quật cả ngày, quanh năm suốt tháng, nhưng số tiền họ kiếm được cũng không thể giúp họ có được một cuộc sống bình thường như những người khác.

Chiến tranh đã đi qua hơn 30 năm nay nhưng sự nghèo khổ vẫn còn nguyên đó, trên những con người không thân thế, không tài sản, không học thức, không tương lai.

Chiến tranh đã cướp đi bao nhiêu sinh mạng của những người cùng khổ nhưng thành quả sau chiến tranh thì chỉ dành cho những người có đảng phái, có thân thế, những người nhà cao cửa rộng, dư tiền đúc tượng, dư tiền in sách để tự ca ngợi mình, dư tiền sưu tầm cả những món đồ hàng chục ngàn dolla.

Sống trong một xã hội được gọi là xã hội chủ nghĩa, xã hội được gọi là xã hội của gia cấp công-nông  nhưng sự chênh lệch giàu nghèo khủng khiếp không thể tưởng tượng nỗi. Nghèo thì nghèo đến tận cùng xã hội, giàu thì giàu đến mức tiền không biết để làm gì.

Có vẻ như cái lý thuyết cộng sản đó phải được định nghĩa lại cho đúng với thực tế xã hội: Cộng sản là cộng toàn bộ tài sản của nhân dân lại bỏ vào túi của lãnh đạo.

Có phải do chúng ta – tôi và các bạn, những con người vô tâm và ích kỷ đến lạnh cảm trước mọi nỗi đau của anh em đồng loại mà trên đất nước này vẫn tồn tại những nỗi đau như vậy?!

Filed under: Xã hội, , ,

ĐAU LÒNG TRƯỚC KHẢ NĂNG NHẬN THỨC VÀ LÝ LUẬN CỦA GIỚI TRẺ NGÀY NAY

Sáng nay chu du thế giới web tôi tình cờ đọc được những dòng comment này của cùng một người trên blog của Blacky. Xin được chia xẽ cùng mọi người để có thể thấy trước tương lai của đất nước Việt Nam.

“thằng điên, ăn no rửng mỡ cắn càn như chó dại” Mon Jan 12 04:26am ICT

“tao k hiểu bố mẹ mày dạy mày cái gì mà sinh ra cái lũ chúg mày, suốt ngày ngửa mồm chửi chế độ, thử nhìn lại mày coi mày đã là gì, là ai” Mon Jan 12 04:33am ICT

“suốt ngày mở mồm ra là yêu nước, là nhân quyền, là dân quyền, là tự do là dân chủ, mày thử hỏi coi k có Đảng lãnh đạo thì liệu cái đất nước này sẽ như thế nào, mày thử nhìn lại chục năm về trước, so với bây giờ khác nhau như thế nào. cái lũ ếch ngồi đáy giếng k hiểu biết lại còn cao giọng chửi chế độ “ Mon Jan 12 04:36am ICT

“tao k fải blogger, chỉ vào đọc linh tinh, thấy bọn mày thật k thể hiểu nổi, được ăn học tử tế mà nhận thức ngang với cây cỏ,thật đáng buồn” Mon Jan 12 04:37am ICT

“mày cứ chửi hết tiêu cực này đến tiêu cực của Đảng đi, nhưng mày thử nhìn xem, có một đất nước nào mà k có tiêu cực chứ, chả lẽ mày tưởng không có ĐCS thì sẽ hết tiêu cực ah? sao thông minh thế em” Mon Jan 12 04:38am ICT

“còn cái bọn giáo dân nữa, tao k biết mày có fải là giáo dân không, nhưng tao chúa ghét mấy thằng giáo dân chỉ biết nghe xúi jục, dụ dỗ rồi biểu tình, gây rối, rõ vớ vẩn, ĐCS mà thù giáo dân như chúng mày viết thì đã không còn thằng nào được sống yên ổn đâu em ah. Đã để cho sống tử tế, k động chạm đến tín ngưỡng của chúng mày rồi mà còn lắm điều. Mày tự hỏi xem, nếu bọn giáo dân k gây rối, k vi phạm pháp luật thì ai sờ đến chúng nó làm gì. ĐÚng là lũ k biết nhục, chả khác gì vừa ăn cắp còn vừa la làng bị oan. Trẻ thì còn nói nhận thức non nớt, cả bọn già phớ lớ mà cũng không nghĩ khác được, đúng là NGU không đỡ được” Mon Jan 12 04:42am ICT

Mở đầu cho một chuổi phát biểu tạm gọi là phát biểu chính kiến đã mang bản sắc cộng sản là chụp mũ và vu khống và vô văn hóa của văn hóa xã hội chủ nghĩa “thằng điên, ăn no rửng mỡ cắn càn như chó dại”. Quái lạ, cái anh chàng này cho phép mình yêu, ghét mà không cho người khác có cái quyền yêu ghét hay sao? Chả lẽ cả cái xã hội này ai cũng phải yêu đảng yêu bác hay sao? Thế thì cái xã hội này không chỉ có hơn ba triệu đảng viên đâu mà là hơn 85 triệu đảng viên đấy. Cái kiểu tư duy này sao lại giống cái lề phải của bác Doãn nhà ta thế. Đã là tư duy rồi mà vẫn phải theo chỉ đạo của đảng sao? Nếu vậy thì đâu còn gọi là tư duy nữa mà nên thay bằng “đảng duy” thì đúng hơn bởi vì ngay trong hai chử tư duy đã có chử “tư” thể hiện sự riêng tư và quyền của mỗi cá nhân rồi.

Tiếp theo là một câu nói thể hiện đỉnh cao của trí tuệ “tao k hiểu bố mẹ mày dạy mày cái gì mà sinh ra cái lũ chúg mày, suốt ngày ngửa mồm chửi chế độ, thử nhìn lại mày coi mày đã là gì, là ai”. Tôi thực sự không biết anh chàng này được học hành tới đâu mà phát biểu như vậy. Có lẽ anh này không hề biết “tôi là ai” sẽ được trả lời qua sự cố gắng của cá nhân tôi và cách nhìn của xã hội về những cố gắng đó nữa hay sao? Trong khi tôi mong muốn đóng góp công sức của mình cho đất nước nhưng đảng không sử dụng tôi thì tôi sẽ làm sao? Không lẽ chủ nhân của những tin nhắn này lại không thấy xu hướng rời bỏ đảng và các cơ quan nhà nước để tìm đến với các phòng trao dân chủ, tìm đến với các công ty tư nhân và nước ngoài hay sao? Như thế thì họ là ai? Là những người phải động à? Và hơn hết, trong khi tôi hi sinh quyền lợi và cuộc sống cá nhân này vì lợi ích dân tộc, vì cuộc sống của nhân dân thì đảng cộng sản lại chụp cho tôi cái mũ “chống phá chính quyền, làm hại an ninh quốc gia”. Thế thì tôi là gì? Còn những người cắt đất bán biển cho Trung cộng là gì? Yêu nước chăng?

“mày cứ chửi hết tiêu cực này đến tiêu cực của Đảng đi, nhưng mày thử nhìn xem, có một đất nước nào mà k có tiêu cực chứ, chả lẽ mày tưởng không có ĐCS thì sẽ hết tiêu cực ah? sao thông minh thế em” . Đọc tới câu này thì thực sự tôi không biết phải nghĩ về chủ của câu nói này như thế nào nữa. chỉ xin hỏi lại một câu thôi: “ Thế thì tiêu cực cứ để cho nó tiêu cực à? Bán nước thì mặc kệ chúng nó bán nước hay sao? Sao mà yêu đảng, yêu nước thế ông anh?!”

“còn cái bọn giáo dân nữa, tao k biết mày có fải là giáo dân không,…” Là sao? Có ai vui lòng giài thích ý đồ của câu này không?
Rồi tổ chức cầu nguyện để đấu tranh giành lại tài sản của mình bị nhà nước chiếm đoạt là “… biểu tình, gây rối, vớ vẩn” hay sao? Thế thì người ta vô nhà cướp của anh cứ để kệ chúng à?

Và đỉnh cao nhận thức là đây: “ĐCS mà thù giáo dân như chúng mày viết thì đã không còn thằng nào được sống yên ổn đâu em ah. Đã để cho sống tử tế, k động chạm đến tín ngưỡng của chúng mày rồi mà còn lắm điều. Mày tự hỏi xem, nếu bọn giáo dân k gây rối, k vi phạm pháp luật thì ai sờ đến chúng nó làm gì. ĐÚng là lũ k biết nhục, chả khác gì vừa ăn cắp còn vừa la làng bị oan. Trẻ thì còn nói nhận thức non nớt, cả bọn già phớ lớ mà cũng không nghĩ khác được, đúng là NGU không đỡ được”. Hóa ra trong tâm trí của anh chàng này “đất nước này là của nhà nước, của đảng cộng sản. Đảng cộng sản muốn là gì thì làm, cho dân cái gì thì nhờ cái đó thôi đừng đòi hỏi lung tung. Người dân nên yên phận mình là kẻ ở đợ, người là thuê thôi chứ đừng vọng tưởng xã hội này là của dân do dân và vì dân nhé!”

Với cái kiểu tư duy này thì tương lai của đất nước sẽ đi về đâu? Và đau lòng hơn khi đây không là suy nghĩ và khả năng lý luận cá biệt mà là ý thức hệ và tư duy của tuổi trẻ dưới mái trường xã hội chủ nghĩ Việt Nam.

Việt Nam ơi, tương lai nào dành cho Người?!

Anthony Le

Filed under: Nhận định, Xã hội, , , , ,

Lịch viết bài

Tháng Bảy 2019
H B T N S B C
« Th7    
1234567
891011121314
15161718192021
22232425262728
293031  

Lưu trữ

Các trang

Lượt xem

  • 256 450 lượt

Đang xem

Ý kiến bạn đọc

chanhphap trong THAM NHŨNG TRONG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀ…