Anthony Le's Blog

Satyagraha

THƯ GỬI CÁC CHIẾN SỸ DÂN CHỦ

Kính gửi các vị chiến sĩ dân chủ!

Gần đây tôi có đọc được thư ngỏ của Ông Đổ Nam Hải gửi cho Ông Nguyễn Thanh Giang, rồi thư ngỏ của Ông Nguyễn Hoàng gửi Ông Đổ Nam Hải. Tôi thực sự không biết ai trong quý vị là cuội, ai không. Tuy nhiên ở cương vị là một người dân mong chờ những thành công từ quý vị trong công cuộc đấu tranh chống độc tài cộng sản, tôi thật đau lòng khi thấy các vị moi móc xỉa xói nhau trên mạng. Tôi thực sự không biết quí vị nghĩ gì và có mục đích gì khi hành động như vậy nhưng tôi nghĩ nếu quí vị cứ tiếp tục như vậy thì có tới 50 năm nữa cũng chẳng làm gì tốt.

Tôi thật sự hàm hồ khi dám nhắc lại cho quý vị nhớ là quý vị đang đấu tranh chống lại ai nhưng có lẽ tôi cũng phải nhắc lại. Thưa quý vị, đối thủ của quý vị là một tổ chức có quyền lực trong tay, có người lãnh đạo và họ sẳn sàng làm bất cứ việc gì cho mục đích của họ. Còn quý vị là ai? Quý vị đã làm được gì? Những câu hỏi này tôi nghĩ chỉ có quý vị tự trả lời cho chính mình là hay nhất.

Biết người biết ta trăm trận bất bại. Quý vị là những tổ chức phi chính thống, có thể bị đàn áp và bắt bớ bất cứ lúc nào mà đảng cộng sản muốn. Nếu quý vị nghĩ rằng đảng cộng sản không dám bắt quý vị thì có lẽ quý vị nên nghiên cứu kỹ hơn về đối thủ của mình. Họ chưa bắt quý vị chỉ vị họ nghĩ cái lợi chưa bằng cái hại mà thôi. Ấy vậy mà quý vị không chịu dồn sức cho kẻ thù chung mà lại xỉa xói nhau làm cho nhân dân thêm nghi ngờ và mất niềm tin vào quý vị. Đến bây giờ thì câu hỏi tại sao dân chủ vẫn chưa có ở Việt Nam phần nào đã có câu trả lời: chính quý vị đấy, thưa quý vị. Đứng trước một đối thủ lớn như đảng cộng sản, nếu quý vị đoàn kết một lòng còn chưa chắc đã làm gì nỗi huống hồ quý vị cứ thi nhau xỉa xói trên mạng. Có mà đến tết công go mới thành công.

Dân chủ là phải tôn trọng sự khác biệt về chính kiến, về phương pháp thức hiện v.v… Mỗi người và mỗi tập thể có những cách làm khác nhau sẽ hình thành những mặt trận khác nhau để cùng chống một kẻ thù duy nhất: “Đảng cộng sản” chứ không phải là cách làm việc và chính kiến của nhau. Người thì đấu tranh trên mặt trận tư tưởng và lý luận để định hướng cho cuộc đấu tranh, người thì đứng dậy phản đối để tạo áp lực cho chính quyền, người thì đấu tranh trên mặt trận ngoại giao để tranh thủ sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế. Tôi thiết nghĩ nếu không có một trong các mặt trận này thì cuộc chiến đấu chẳng bao giờ mang lại kết quả tốt.

Thưa Ông Nguyễn Hoàng!
Đọc thư của Ông gửi cho Ông Đổ Nam Hải tôi có vài thắc mắc muốn hỏi Ông. Tuy nhiên trước khi hỏi tôi cũng nói trước với Ông để Ông khỏi nghi ngờ này nọ, phe phái … rằng: tôi không biết Ông là ai? Đổ Nam Hải là ai? Nguyễn Thanh Giang là ai? Và tôi cũng cóc cần quan tâm tới tên tuổi quý vị làm gì. Điều mà người dân chúng tôi, những người quê mùa dốt nát, chúng tôi chỉ quan tâm là quý vị đã làm được gì cho đất nước này và dân tôc này mà thôi.
Bây giờ tôi hỏi nhé.
1. Ông nói “Thông qua thư ngỏ gửi ông Nguyễn Thanh Giang, ông Đỗ Nam Hải nhằm đạt mục đích gì? Xây dựng hay hủy hoại phong trào dân chủ Việt Nam, tự đánh bóng mình bằng cách đặt câu hỏi cho người nổi tiếng?”. Vậy tôi hỏi Ông: Việc Ông viết thư cho Ông Đổ Nam Hải có mục đích gì? Việc Ông Hải viết thư cho Ông Giang tôi cũng đồng ý với Ông là có điều không đúng là làm hại cho cuộc chiến dân chủ hôm nay. Ông đã cho Ông Hải là sai vậy thì Ông cũng làm theo cái sai của người khác hay sao? Hay còn mục đích nào khác? Bởi vì dù gì thì (cũng như Ông nói) Ông Hải là người đồng sáng lập khối 8406 và là lãnh đạo của liên minh dân chủ. Hay là Ông cũng có ý định nhục mạ người khác để nổi tiếng? (Mà có lẽ tôi cũng vậy hì hì.)
2. Ông nói : “Những người thẳng thắn, trung thực thường chọn đối thoại để giải quyết bất hòa, cớ sao ông lại gửi thư ngỏ cho các web hải ngoại đăng tải?” Vậy tại sao Ông không viết thư cho Ông Hải mà lại đăng lên web?
Thưa Ông Hoàng!
Thú thực khi đọc bài viết của Ông Hải tôi không cảm thấy khó chịu như khi đọc bài viết của Ông. Bởi bài viết của Ông chứa đầy hận thù và căm phẩn. Từ đó mà tôi đoán rằng: hoặc Ông là người thân cận của Ông Giang hoặc Ông chính là Ông Giang với bút hiệu khác nên mới có hằn học và tức tối đến như vậy. Bức thư của Ông không làm cho người đọc cảm thông với Ông giang mà chỉ thêm phần ác cảm.
Một điều nữa tôi muốn nói với Ông thế này: Theo sự hiểu biết chút ít của tôi thì tôi thấy bất cứ thời đại nào cũng cần văn và võ. Thời đại nào trọng văn kinh võ thì xã hội chỉ toàn những kẻ xu nịnh, cơ hội chủ nghĩa. Còn xã hội nào trọng võ khinh văn thì xã hội đó toàn những tên thất phu, cường đạo, văn hóa suy đồi. Vậy thì do đâu mà Ông dám kết luận là dân chủ trên máy PC là dân chủ ảo. Nếu mà nó chỉ ảo thôi thì chính phủ Việt Nam có phải ban hành cả một thông tư quản lý blog để làm cớ cho thiên hạ chê cười hay không? Tôi không biết là do Ông thiển cận hay do bực tức mà Ông viết càn. Ông có biết Ông nói vậy là Ông đã vô tình xúc phạm đến bao nhiêu người bất đồng chính kiến trên mạng hay không? Có những người vì viết blog chống đối mà phải đi tù Ông có biết không? Trước khi chê người mong rằng Ông hãy coi lại mình trước đã. Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau nhé ông Hoàng.

Thưa Ông Đổ Nam Hải!
Thú thực là tôi cũng cảm thấy bất an khi đọc thư của Ông gửi cho Ông Giang. Và tôi cũng đồng ý với giải pháp của ông Hoàng là nên nói chuyện với nhau để tìm ra tiếng nói chung thì tốt hơn để tránh cho những người dân ngu cu đen như tôi phải lo lắng vì không biết tin ai. Tuy nhiên sự việc đã rồi và tôi biết Ông rất khó chịu khi đọc được thư của Ông Hoàng (vì bản thân tôi cũng cảnm thấy khó chịu). Tôi chỉ mong rằng ông vì nhân dân, vì dân tộc mà giải quyết chuyện này cho êm đẹp thay vì cứ đôi co như kiểu của Ông Hoàng càng làm cho tình hình thêm xấu đi mà đảng cộng sản sẽ lợi dụng cơ hội này mà khoét sâu thêm khoảng cách giữa quý vị. Rất mong Ông suy xét tỏ tường rồi trả lời cho Ông Hoàng.

Thưa Ông Nguyễn Thanh Giang!
Tôi tin rằng Ông sẽ cảm thấy khó chịu khi đọc được thư của Ông Hải. Tuy nhiên nếu vì sự khó chịu đó mà Ông cho ông Hoàng viết thư cho Ông Hải hay chính Ông viết với bút danh khác như vậy là một sai lầm nghiêm trọng. Bởi nó chỉ làm cho uy tín của Ông càng thê thảm mà thôi.
Còn nếu Nguyễn Hoàng không phải là Ông hay là người của Ông thì tôi nghĩ cách hay nhất để đảm bảo được uy tín của Ông là Ông hãy nói chuyện với Ông Hải để chính Ông Hải là người đính chính cho Ông. Tôi nghĩ nếu cả Ông và Ông Hải đều vì dân tộc, vì sự nghiệp chung thì chuyện ày không có gì khó cả.
Thú thực với Ông, khi đọc thư của Ông Hải, tôi thấy lời lẽ và lập luận chặt chẻ, tính thuyết phục cao. Còn thư của Ông Hoàng thì chi mang tính đối phó và một cái tâm không bình an nên có tính xỉa xói bới móc mà không có tính thuyết phục. Rất mong Ông suy xét và có hành động đúng đắn.

Cuối cùng, tôi thành thật xin lỗi cả ba vị vì lời nói có vẻ “trứng khôn hơn vịt”. Nhưng xét cho cùng tôi là nhân dân, chẳng phải các ông đang đấu tranh cho nhân dân là cho tôi đó sao?

Kính chúc quý vị dồi dào sức khỏe và gặt hái nhiều thành công hơn trong năm mới.

Anthony Le

Advertisements

Filed under: Nhân vật, Quan điểm, , , , ,

THÁI HÀ, MỘT CHIẾN THẮNG MONG MANH


Có thể nói, hôm qua là ngày dài nhất đối với những người yêu chuộng tự do và công bằng kể từ khi người dân Thái Hà thắp nến cầu nguyện cho công lý và sự thật trên quê hương Việt Nam này. Tuy kết quả phiên tòa không được mỹ mãn nhưng mọi người dân có thể buông tiếng thở dài nhẹ nhõm.

Hoan hô những người dân Thái Hà. Họ đã giành được một thành công dù còn rất hạn chế.

Qua phiên tòa này, người dân Thái Hà đã chứng minh cho tất cả mọi người thấy rằng, sự thật vẫn luôn tồn tại ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất bằng chính sự nỗ lực và dấn thân của họ. Và chính họ, những người dân Thái Hà, đã đem về cho dân tộc Việt nam những tia sáng chân lý dù còn rất mong manh. Xin cảm ơn, cảm ơn những người con bất khuất của dân tộc Việt.

Bất cứ một ai theo dõi tình đất nước ta trong thời gian qua đầu có thể thấy được đây là một kết quả mà giới chức Hà Thành không mong muốn nhưng không thể làm khác được. Với hàng loạt quyết định của các quốc gia Châu Âu, của Cộng Hòa Séc, các lời chỉ trích của các hiệp hội báo chí …sau vụ án PMU18 và cuối cùng là cú penalty Nhật đã khiến cho chính quyền Hà Nội và thượng cấp của họ phải nhượng bộ nếu họ không muốn tình hình thêm căng thẳng.

Thiết nghĩ, dù thế nào đi nữa chúng ta cũng nên cảm ơn Chính quyền Hà Nội vì dù gì đi nữa họ đã biết quay đầu là bờ. Mặc dù sự nhượng bộ của họ có đôi phần miễn cưỡng. Nhưng dù sao họ cũng đã nhượng bộ và chúng ta nên giữ thể diện cho họ. Cổ nhân có câu: Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại. Vậy nên chúng ta, những người chủ của đất nước nên tha thứ cho họ (giới chức Hà Nội) vì họ không biết việc họ làm.

Tuy nhiên, chúng ta cần phải hiểu rằng đây chỉ là sự nhượng bộ tạm thời và có nhiều mục đích.

Thật vậy, vụ án Huỳnh Ngọc Sỹ đã làm chấn động cả dư luận trong và ngoài nước và đỉnh điểm là sự đóng băng các dự án ODA của Nhật. Mọi người dân nước Việt đang lên án chính quyền trên hàng triêu trang weblog và các trang web của người Việt từ nước ngoài. Trong khi đó, bản thân Chính phủ giờ đây chưa biết phải xử lý ra sao khi các đường link tham nhũng đều hướng về Hà Nội. Chính phủ bây giờ đang cần có thời gian để có thể xử dụng kỹ xảo photoshop phiên bản mới nhất (bản Beta). Họ đã cho những người chủ của họ một viên kẹo đường.
Rồi gần đây, cái anh chàng vừa là đồng chí, vừa là láng giềng vừa là kẻ cướp Tê Cu đang hăm he hải đảo hải phận nước ta mà vẫn chưa biết nên dùng chiêu gì để giải hóa. Một tình huống xấu có thể xãy ra là đảng cần nhân dân đoàn kết đấu tranh chống lại kẻ thù (mong rằng suy nghĩ này của tôi đúng, nếu không thì Hoàng Sa và Trường Sa mất chắc rồi).

Thế nên người dân Việt Nam hãy tỉnh thức kẻo xa trước cám dỗ.

Anthony Le

Filed under: Chính trị, Xã hội, ,

CON ĐƯỜNG ĐẤU TRANH DÂN CHỦ CỦA NHÂN DÂN VIỆT NAM

Trước sự yếu kém trong công tác lãnh đạo và điều hành đất nước của chính quyền và độc quyền độc lợi của “giai cấp Cộng sản chuyên chính”, xã hội Việt Nam ngày càng rệu rữa. Cùng với nền kinh tế lạm phát ở mức hai con số, các scandal nổi cộm gần đây (như Vedan gây ô nhiễm trên sông Thị Vãi, ngập lụt ở Hà Nội, Huỳnh Ngọc Sỹ nhận hối lộ từ các dự án ODA của Nhật, Bí thư thứ nhất Đại sứ quán Việt Nam tại Nam Phi buôn lậu sừng tê giác) đã gây cho chính quyền Cộng sản hoang mang. Trong khi đó các phong trào đấu tranh cho tự do, dân chủ đã hình thành và nhen nhúm từ lâu đã ngày càng trở nên rộng rãi và quyết liệt hơn. Liệu con đường đấu tranh dân chủ và tự do của dân tộc Việt Nam sẽ đi về đâu? Đây là điều mà mọi người dân nước Việt đều quan tâm và lo lắng.

Ta hãy nhìn lại một số tổ chức và hoạt động đấu tranh cho tự do và dân chủ tại Việt Nam trong thời gian qua.

Đầu tiên, có thể nói đến, đó là Đảng Dân Chủ Nhân Dân được thành lập vào ngày 1.1.2005 tại Hà Nội. Đảng viên của đảng này bao gồm các cá nhân là người Việt Nam hiện đang cư ngụ trong và ngoài nước Việt Nam. Cơ quan ngôn luận chính của Đảng Dân Chủ Nhân Dân là trang báo điện tử www.ddcnd.org. Các hoạt động nỗi cộm của Đảng Dân Chủ Nhân Dân trong thời gian gần đây là các phong trào biểu tình chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa và Trường Sa; treo biểu ngữ đòi dân chủ tại Hải Phòng, vẽ khẩu hiệu đòi bỏ điều 4 của hiến pháp Việt Nam tại Sài Gòn; Truyền đơn chống cuộc viếng thăm của Hạm đội Trịnh Hòa – Trung Quốc tại đường Phạm Văn Hai Sài Gòn; treo biểu ngữ đòi đa nguyên, dân chủ tại Hà Nội.

Đảng Dân Chủ Việt Nam được Giáo sư Hoàng Minh Chính tuyên bố phục hoạt Đảng vào ngày 1.6.2006. Thành viên của Đảng này phần lớn là những du học sinh đang học tại nước ngoài. Đảng Dân Chủ Việt Nam hoạt động tuyên truyền đòi đa nguyên đa đảng và tự do dân chủ. Hai đảng viên chính thức hoạt động công khai của Đảng là Anh Nguyễn Tiến Trung và Cô Hoàng Lan. Cơ quan ngôn luận của Đảng Dân Chủ Nhân Dân là www.ddcvn.org và . Đảng Dân Chủ Việt Nam với chủ trương coi Đảng Cộng Sản là đối tác chính trị nên có những hoạt động mang tính ôn hòa hơn bằng các bài báo phản đối, chỉ trích và phê phán những sai lầm của chính quyền Cộng sản.

Đảng Thăng Tiến Việt Nam, tiền thân là nhóm 8406, được thành lập vào ngày 8.4.2006. Đảng viên của Đảng này phần lớn là những người bác sĩ, kỹ sư, linh mục, mục sư, giáo sư tiến sĩ và một số các sĩ quan quân đội Việt Nam. Người hoạt động tiêu biểu và là thành viên sáng lập được mọi người trên thế giới biết đến là Linh Mục Nguyễn Văn Lý với phiên tòa ô nhục của đảng cộng sản. Ngoài ra còn có Luật Sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị công Nhân. Đảng Thăng Tiến Việt Nam có trụ sở: Postfach 10 17 22 – 60017 Frankfurt/M, Germany (Liên hệ Ms. Thái Thanh Thủy). Cơ quan ngôn luận của đảng Thăng Tiến Việt Nam là: www.thangtienvietnam.org www.thangtien.dewww.vietnamprogression.org.

Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ do Anh Nguyễn Tiến Trung và Cô Hoàng Lan thành lập, Tập Hợp Thanh Niên Dân Chủ là diễn đàn của thanh niên, phần lớn là sinh viên du học ở nước ngoài, có tinh thần yêu nước và mong muốn đóng góp chi đất nước những điều mới học tập được từ nhũng nước tiên tiến trên thế giới. Trang web của tổ chức này là www.thtndc.org

Tuy nhiên, do thể chế chính trị tại Việt Nam hiện nay là nhất nguyên, độc đảng, các đảng phái này chủ yếu là hoạt động bí mật và cơ sở hiện vẫn đặt tại nước ngoài nhằm tránh các cuộc bố ráp và bắt bớ của chính quyền và đảng Cộng Sản.

Ngoài các Đảng phái được chính thức thành lập kể trên, các tổ chức của những người Sĩ Quan Việt Nam Cộng Hòa hiện đang lưu vong và tại Mỹ và các nước Châu Âu cũng là các áp lực mạnh mẽ lên chính quyền đương thời. Tiêu biểu như việc biểu tình chống Cộng sản đặt lãnh sự quán tại Houston, cuộc biểu tình chống Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Australia… cùng hàng loạt trang web chỉ rõ sự sai trái và bịa đặt của chính quyền và đảng Cộng sản trong thời gian qua như www.ykien.net www.hungviet.org www.take2tango.com www.danchimviet.com www.tiengnoitudodanchu.org

Gần đây, ngay trên đất nước Việt Nam, phong trài đấu tranh phản đối sự bạo ngược của chính quyền dưới hình thức cầu nguyện đòi đất của Giáo xứ Thái Hà và Giáo dân Hà Nội đã tạo được tiếng nói mạnh mẽ trước cộng đồng quốc tế. Có thể nói đây là cuộc đấu tranh đầu tiên của nhân dân Việt Nam chống lại chính quyền Cộng sản đã gây cho giới chức Hà Nội và chính quyền Việt Nam cùng đảng Cộng sản và đã đạt được một thành quả nhất định.

Và cuối cùng là các nhà báo và trí thức hoạt động độc lập bằng các hình thức viết báo, viết blog trên phạm vi cả nước phản đối và phê phán các hoạt động yếu kém và sai trái của đảng cộng sản Việt Nam.

Có thể nói, nhân dân Việt Nam đã ý thức được vai trò và trách nhiệm của mình trước vận mệnh của đất nước và đã bắt đầu tham gia đấu tranh cho quyền lợi của mình và tương lai của dân tộc. Tuy nhiên, với lực lượng đấu tranh và đường lối cách mạnh như hiện nay vẫn chưa phải là mối lo ngại của Đảng cộng sản Việt Nam. Với bản tính hung tàn và bất chấp thủ đoạn, đảng Cộng sản Việt Nam đã bố ráp và cưỡng bức quyết liệt các công dân Việt Nam tham gia các đảng phái chính trị khác cũng như đàn áp không thương tiếc các phong trào đấu tranh cho dân chủ tại Việt Nam hiện nay. Lịch sử đã cho thấy, qua cuộc nội chiến Nam Bắc, để có thể thắng lợi, Đảng Cộng Sản Việt Nam đã không khước từ bất kỳ một thủ đoạn nào. Từ việc hư cấu một nhân vật Hồ Chí Minh lên mức thánh thiện như một vị thánh đến việc bố ráp và hủy diệt tập thể vào tết Mậu Thân (1968) tại Huế và cuộc cải cải ruộng đất đã đưa hàng trăm ngàn người xuống cửu tuyền … Chính vì vậy, có thể thấy được việc dùng bạo lực và cường quyền để đàn áp các cuộc đấu tranh của nhân dân là điều dễ hiểu.

Vậy, đâu là con đường đấu tranh cho dân chủ và tự do của dân tộc Việt Nam?

Có nhiều cách và nhiều khuynh hướng đấu tranh khác nhau của các tổ chức khác nhau lẫn các cá nhân hoạt động độc lập. Nhưng tất cả những điều đó vẫn chưa tạo được một sức mạnh có thể phá hủy một hệ thống chuyên chế với lực lượng quân sự được trang bị võ khí và không e ngại bất cứ điều gì dù là tàn ác nhất.
Việt Nam đã trãi qua 20 năm nội chiến với những vết thương vẫn còn rĩ máu. Người dân việt Nam hôm nay rất sợ chiến tranh. Cộng với sự thống trị độc tài, dả man của chính quyền Cộng sản trong 30 năm nay đã làm ý chí người dân phai nhạt rất nhiều. Chính vì vậy, một cuộc cách mạng đỏ là chuyện rất khó xảy và cũng là điều mà các nhà đấu tranh dân chủ hôm nay luôn muốn tránh.

Một cuộc cách mạng nhung là hoàn hảo hơn cả và là điều mà người dân luôn mong đợi.

Tuy nhiên để làm được điều này các nhà hoạt động dân chủ và các tổ chức đấu tranh trong và ngoài nước phải chủ động tìm cho được tiếng nói chung cho phong trào đấu tranh cho dân tộc mình để có thể đồng thời phát động được công cuộc đấu tranh đồng thời trên cả 3 mặt trận: Kinh tế, Chính trị và Ngoại giao.

Người dân Việt Nam hôm nay (phần lớn) vẫn còn rất sợ chính quyền và đảng Cộng sản. Chính vì vậy, việc khơi dậy tinh thần đấu tranh của nhân dân là rất khó khăn. Nhưng đây lại là điểm mấu chốt của vấn đề. Bởi chính các cuộc đấu tranh của nhân dân buộc chính quyền phải đàn áp và bắt bớ. Chính lúc đó các hoạt động Ngoại sẽ kêu gọi các Ủy ban Nhân Quyền và các quốc gia coi trọng nhân quyền như Mỹ, Úc và Liên Minh EU can thiệp và các hoạt động chế tài và hạn chế giao dịch kinh tế với Việt Nam sẽ được thực hiện.

Với một nền kinh tế yếu kém và trên đà giảm sút, các hoạt động chế tài và hạn chế giao dịch kinh tế từ nước ngoài sẽ tạo một áp lực rất lớn lên những người lãnh đạo của đảng Cộng sản. Cùng với sự bùng nỗ thông tin, các vụ bê bối của chóp bu đảng Cộng sản đã bắt đầu lộ diện và ngày càng rõ nét hơn. Mẫu thuẫn về quyền lợi và nghi kỵ lẫn nhau trong nội bộ đảng sẽ ngày càng lớn. Cộng với một khoản tiền nợ khổng lồ từ IMF trong những năm qua đã được sử dụng đầu tư không hiệu quả do phải đầu tư vào túi các quan tham sẽ gây thêm một áp lực lớn cho các nhà lãnh đạo này. Từ đó, mâu thuẫn về quyền lực sẽ ngày càng gia tăng và gây chia rẽ sâu sắc trong nội bộ đảng Cộng sản. Đây chính là thời điểm mà các vị tướng quân đội, những người tâm huyết với quốc gia, sẽ đứng lên cùng nhân dân thay đổi chính quyền.

Anthony Le

Filed under: Chính trị, Nhận định,

Lịch viết bài

Tháng Mười 2019
H B T N S B C
« Th7    
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031  

Lưu trữ

Các trang

Lượt xem

  • 257 260 lượt

Đang xem

Ý kiến bạn đọc

chanhphap trong THAM NHŨNG TRONG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀ…