Anthony Le's Blog

Satyagraha

THAM NHŨNG TRONG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI ĐẢNG TRỊ

Trong thời vừa gian qua, có thể nói, cái tên Huỳnh Ngọc Sỹ đã trở thành cụm từ được người dân Việt Nam tìm kiếm nhiều nhất trên công cụ tìm kiếm của Google. Có rất nhiều bài viết trên các trong blog và các website từ cả trong và ngoài nước. Người dân thi nhau viết, thi nhau đọc như là một cách thỏa mãn duy nhất cho những nỗi bức xúc đè nén bao năm nay.

Ai ai cũng biết rằng, tham nhũng khiến cho nhân dân đói khổ, tham nhũng khiến nước mất nhà tan, tham nhũng khiến cho quốc gia nghèo nàn lạc hậu … Nhưng, có bao nhiêu người chịu nghĩ sâu xa hơn cho hai từ “tham nhũng” ấy? Và có bao nhiêu người chịu quyết tâm đứng lên bài trừ tham nhũng?

Ai ai cũng muốn chống tham nhũng nhưng có bao nhiêu người nghĩ đó trách nhiệm của mình, của mỗi người dân chúng ta? Hay tất cả chúng ta đều nghĩ rằng đó chỉ là trách nhiệm của chính phủ, của nhà cầm quyền?

Chúng ta cần nhìn nhận và đánh giá lại một cách nghiêm túc hai chữ “tham nhũng” nếu chúng ta muốn bài trừ tận gốc vấn đề này.

KHÁI NIỆM THAM NHŨNG

Tham nhũng là hành vi lợi dụng chức quyền, vị trí công việc của mình để chiếm đoạt bất hợp pháp tài sản của nhà nước, tài sản của nhân dân, tài sản của người khác làm tài sản riêng của mình. (Xin phép cho tôi được định nghĩa tham nhũng một cách đơn giản nhất)

Các hình thức tham nhũng:

– Sử dụng các kỹ thuật, nghiệp vụ kinh tế để biến các tài sản của chung, của nhà nước thành tài sản riêng của mình như: Kê giá, rút ruột công trình, kê không các khoản chi… Hình thức này thường thấy trong các chức vụ của các đơn vị kinh tế.

– Lợi dụng chức quyền để ép buộc người khác phải nộp tiền cho mình. Hình thức này phổ biến trong các viên chức nhà nước trong khối hành chính sự nghiệp.

Hành vi tham nhũng được cấu thành bao giờ cũng gồm 2 (nhóm) đối tượng: Đối tượng/nhóm đối tượng tham nhũng và đồng phạm (những người hối lộ).

Người tham nhũng vì ham lợi mà bất chấp đạo lý, bất chấp lỗi công bằng, bấp chấp luật pháp để chiếm cho bằng được những thứ vốn không thuộc về mình.

Người hối lộ vì muốn chạy việc, muốn dễ dàng mà chấp nhận những yêu cầu của người tham nhũng, chấp nhận hành vi phạm pháp.

Nói một cách khách quan, những lỗi phạm của Bùi Tiến Dũng, của Huỳnh Ngọc Sỹ … không thiếu phần của người dân chúng ta hôm nay. Nếu chúng ta cương không chịu đút tiền cho những người cảnh sát giao thông thì sẽ không có những cảnh sát giao thông nhận tiền mãi lội. Nếu PCI không vì lấy được hợp đồng mà lại quả 10% thì không có vụ Huỳnh Ngọc Sỹ nhận hối lộ hôm nay… Nhưng tiếc rằng, chúng ta vì cái lợi nhỏ của chúng ta mà chúng ta đã gây nên cái họa lớn cho đất nước.

Ngược lại, nếu những người làm công chức nhà nước, những quan lớn của chế độ không làm khó dễ, không gây phiền hà, không bắt ép người dân cống nạp và không ngửa tay nhận những đồng tiền bẩn thỉu đó thì chúng ta chẳng dại gì mà đưa hối lộ, vừa mất tiền lại phạm pháp. Hơn nữa, nếu không đưa liệu có được không?

Vậy đâu mới là vấn đề? Đưa thì mới nhận hay đòi rồi mới đưa?

Khó có thể xác nhận được ai là người gây lỗi cho ai. Tuy nhiên, tất cả luật pháp của các nước đã phạt người nhận hối lộ nhiều hơn người đưa hối lộ đã nói lên rằng, trong tất cả các trường hợp, thì người nhận hối lộ có lỗi nhiều hơn trong hành vi tham nhũng này. Tại sao? Vì người nhận hối lộ là người đại diện cho chính quyền, đại diện cho nhân dân. Họ có quyền có thế, am hiểu pháp luật và đa số trường hợp là do họ yêu cầu, đòi hỏi trước.

Cho dù là ai có tội lớn hơn và ai là ngưới chủ động trong hành vi tham nhũng này đi nữa thì cũng có thể kết luận: Cả hai cùng có tội. Cũng chính vì vậy mới cần có pháp luật để duy trì một trật tự chung của xã hội.

Vậy, trách nhiệm của chính phủ, của pháp luật đối với tham nhũng như thế nào?

Chính phủ là những người đại diện cho cả một quốc gia, một dân tộc trước cộng đồng thế giới. Chính phủ là những người thực thi pháp luật. Chính phủ có quyền và sử dụng quyền đó để bảo vệ quốc gia, bảo vệ xã hội, để bảo đảm một môi trường tốt, một xã hội tự do, công bằng cho mọi thành viên trong xã hội. Chính phủ được nhân dân trả lương để làm những việc làm ấy. Vì vậy nên mọi trách nhiệm lại quy về cho chính phủ.

Có thể nói rằng, tham nhũng thời nào cũng có, nước nào cũng có. Nhưng không thể vì thế mà chính phủ phủi bỏ trách nhiệm của mình. Một xã hội càng văn minh, tiến bộ, pháp luật càng được thực thi công bằng, nghiêm minh thì tham nhũng càng ít. Ngược lại, xã hội càng nghèo nàn, lạc hậu, chính phủ càng bỏ bê, tắc trách, pháp luật càng lõng lẽo thì tham nhũng càng nhiều.

THAM NHŨNG VÀ CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI VIỆT NAM – MỐI QUAN HỆ BIỆN CHỨNG

Xã hội Việt nam, từ 1975, được lãnh đạo bởi một tập thể những người cộng sản. Những người tôn sùng chủ nghĩa tam vô: vô gia đình, vô tổ quốc và vô tín ngưỡng. Họ là những người tôn sùng vật chất (chủ nghĩa duy vật). Vậy nên đối với họ, tiền là tất cả. Để có tiền họ sẵn sàng bất chấp tất cả: đạo lý, lương tâm và cả luật pháp. Cũng bởi vì họ theo chủ nghĩa tam vô nên họ không có tình người, đối với họ chỉ đơn giản mạnh được yếu thua. Và cũng vì cái chủ nghĩa tam vô ấy mà xã hội ngày càng sản sinh ra nhiều kẻ bán nước cầu vinh, thượng đội hạ đạp vì họ không có tổ quốc.

Xã hội Việt Nam được cai trị bởi những con người cộng sản ưu tú chưa qua được lớp 5 trường làng, những con người mà phần lớn thời gian là sống trong rừng và các hang động. Những con người cộng sản ưu tú ấy biết được rằng, nếu không dùng vũ lực thì khó có thể thuyết phục được quần chúng bởi vì họ quá ưu tú. Chính vì vậy, họ điên cuồng chém giết những người dân vô tội để uy hiếp và răn đe mọi thành phần chống đối. Và từ đó bạo lực là nguồn sống của họ.

Những người cộng sản lãnh đạo đất nước với kinh nghiệm và kiến thức ngộ được từ rừng núi Trường Sơn nên sau 30 năm đất nước đã trở nên lạc hậu hơn so với các quốc gia khác hàng trăm năm. Ấy vậy nhưng những người cộng sản vẫn không dám dùng người tài giỏi hơn mình mà chỉ dám xây dựng xung quanh mình những người cũng ưu tú như mình mặc cho đất nước ngày càng khốn khổ. Bởi vì nếu sử dụng những người tài giỏi hơn mình cùng đồng nghĩa với việc quyền hành sẽ mất, quyền lợi không còn. Bởi vì họ không có tính người nên họ không hề quan tâm tới người dân phải sống như thế nào dưới sự thống trị của họ. Bởi vì họ không có tổ quốc nên họ không hề quan tâm tới tương lai và vận mệnh đất nước. Họ chỉ có thể sử dụng những kẻ bất tài vô tướng như là một biện pháp bảo vệ địa vị và uy quyền của họ. Bởi vì đó chính là tiền, là mục đích sống và là tất cả đối với họ.

Để duy trì sự thống trị, để bảo vệ quyền lợi của mình, họ cần có sự trung thành tuyệt đối của những người cấp dưới. Nhưng cái gì khiến những người cấp dưới trung thành với họ trong khi họ ngu dốt và đầy những xấu xa? Bởi vì những người cộng sản không hề có niềm tin, không hề có lý tưởng, cái mà họ có thể ban cho cấp dưới của mình để đổi lấy sự trung thành và tận tụy không gì khác là những đặc quyền đặc lợi.

Về phần mình, những người cộng sản cấp nhỏ hơn, những người không có trình độ và kiến thức, những người cũng không có niềm tin và lý tưởng, để có thể nhận được đặc quyền đặc lợi, là lẻ sống của mình, phải cúc cung tận tụy, một lòng trung thành với lãnh đạo, với đảng. Thay vì dốc sức mình ra xây dựng xã hội, những người cộng sản tay sai này lại ra sức cung phụng các lãnh đạo của mình bằng tiền bạc, bằng các cuộc chơi trác tán, trụy lạc.

Nhưng tiền ở đâu ra để chi cho các khoản này?

Tiền ở đâu ra để có thể sống vinh hoa phú quý?

Với mức lương ba cọc một đồng ăn cơm còn không đủ lấy đâu cung phụng mấy nhà lãnh đạo cấp cao?

Con đường duy nhất là tham nhũng.

Bởi vì xã hội được cai trị bởi những con người cộng sản ưu tú nên tiêu chuẩn để đánh giá không phải là trình độ, là cống hiến cho xã hội, mà là mức độ trung thành và khả năng cung phụng cấp trên tới đâu. Bởi vì họ cũng biết rằng, cấp trên cần sự trung thành và cung phụng của họ nên họ nên các quan chức cộng sản thi nhau tham nhũng, thi nhau cướp bóc để cung phụng cho lãnh đạo. Ai cướp bóc nhiều, tham nhũng nhiều thì tiền càng nhiều và khả năng làm hài lòng cấp trên càng cao và từ đó chức càng cao hơn. Và đối với họ, đó chính là mục đích sống mặc cho xã hội ra sao, người dân sống như thế nào? Do họ, những người cộng sản không có tổ quốc nên vận mệnh của đất nước không liên quan tới họ nên họ cướp bóc, họ tham nhũng với sự thích thú và hãnh diện.

Ngược lại, những người cấp trên thừa biết rằng số tiền mà cấp dưới đưa cho mình, những cuộc chơi thác loạn mà cấp dưới đưa cho mình được lấy từ đâu. Tuy nhiên, với họ, những người không quốc gia, thì những chuyện đó có liên quan gì đến họ đâu mà ngược lại họ còn được cung phụng, còn được cấp dưới trung thành. Chính vì vậy họ sẵn sàng bảo vệ cho cấp dưới của mình khi sự việc bại lộ như là một cách thức mua lấy sự trung thành. Từ đó, tham nhũng như là một biện pháp để duy trì sự độc tài.

Cũng bởi vì họ độc tài nên không ai dám nói gì. Cũng vì họ độc tài nên họ sẵn sàng dùng bạo lực để trấn áp những người dám phản đối họ.

Cứ như vậy, một hệ thống quyền lực từ trên xuống dưới, từ trung ương đến địa phương sản sinh ra một hệ thống tham nhũng và bao che xuyên suốt chế độ. Đó cũng chính là câu trả lời cho tất cả các quyết tâm chống tham nhũng từ xưa đến nay và cho tới khi nào cộng sản còn nắm quyền thống trị.

Từ đó có thể thấy rằng:

Chế độ độc tài sản sinh và bảo vệ tham nhũng và ngược lại tham nhũng nuôi dưỡng chế độ độc tài ngày càng lớn mạnh và táo bạo hơn.

Những người dân Việt Nam thân yêu mong chờ gì ở những cam kết chống tham nhũng? Sẽ không bao giờ có một cuộc chiến như thế vì sẽ không có ai tự chống lại mình.

Con đường duy nhất để chống và bài trừ tham nhũng trong xã hội Việt Nam này là phá bỏ sự thống trị độc tài của đảng Cộng sản Việt Nam, bài trừ cả tập thể ung nhọt của xã hội.

Anthony Le

Filed under: Chính trị, Lý luận, Xã hội, , ,

CHỐNG THAM NHŨNG, QUYẾT TÂM HAY CHỈ LÀ KHẨU HIỆU

Từ những lời tuyên bố chống tham nhũng của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, toàn dân Việt nam khấp khởi hi vọng vào vị lãnh đạo (có vẻ) cấp tiến này.

Thế nhưng sự thực và kết quả ra sao?

PMU18 là một trong những vụ án tham nhũng nổi cộm nhất mà người dân được biết.

Kết quả?

Sau hơn 50 bài báo đăng về tình hình tham nhũng và hành vị chạy án, Nguyễn Việt Chiến đã được tưởng thưởng 2 năm tù giam sau một phiên tòa gây nhiều bất bình người dân và cả thế giới. Tướng Quốc, người phụ trách điều tra được ghi công bằng việc bãi nhiệm về hưu. Người nhận hối lộ được phục chức, phục đảng.

Chống tham nhũng kiểu gì đây? Made in Vietnam chăng?

Rồi gần đây nhất là vụ PCI của Nhật Bản.

Cách đây vài tháng, phía Nhật đã thông báo cho ta biết có vấn đề tham nhũng trong các dự án PMU và yêu cầu chúng ta hợp tác điều tra. Bộ Ngoại Giao Việt nam đã lên tiếng chính thức yêu cầu gửi hồ sơ cho Việt Nam điều tra đồng thời yêu cầu phía Nhật không đưa tin lên các phương tiện thông tin đại chúng khi chưa có kết quả chính thức.

Kết quả?

Thời gian âm thầm trôi qua cho đến một ngày khi phía Nhật đã đăng báo về hành vi hối lộ của nhân viên PCI mà người nhận hối là Huỳnh Ngọc sỹ, trả lời trước Quốc Hội trong kỳ họp vừa qua, Tướng Dũng đã nói “Ta yêu cầu họ gửi hồ sơ cho chúng ta xử lý, chứ không muốn họ xử lý người chúng ta” và còn nói rằng “Ta đã yêu cầu gửi hồ sơ nhưng tới nay hồ sơ vẫn chưa đầy đủ”. Tướng Dũng còn mạnh miệng nói rằng “điều tra tới đâu, xử lý tới đó”. Thoạt nghe có vẻ ta đây biết tự ái dân tộc, biết tự trọng ghê lắm. Nhưng suy nghĩ lại thì thấy lạ lắm. Tại sao biết có tham nhũng mà ta không tự điều tra rồi gửi văn bản yêu cầu họ xử lý mà ta lại ngồi chờ họ gửi hồ sơ cho ta? Tại sao tới giờ này, khi bên họ đã có kết quả điều tra, mà bên ta vẫn chưa nhận được hồ sơ mà không có động tĩnh gì?

Còn bao nhiêu cố gắng, kiên quyết chống tham nhũng nữa mà dân ta chưa được biết?

Và sâu xa hơn là việc Chính phủ yêu cầu Quốc hội bãi bỏ mức tử hình cho tội tham nhũng. Tại sao? Có phải cả Chính phủ này sợ rằng đến lúc nào đó, khi không còn quyền lực thì họ sẽ bị lộ và phải chịu hình phạt này không?

Với luận điệu là “cho phù hợp với sự văn minh, phù hợp với bản chất nhân văn của đảng và nhà nước, với bản tính nhân hậu của người Việt nam” Chính phủ đã đưa ra một yêu cầu rất có lợi cho hành vi mang tính bản chất của mình.

Đúng, văn minh thì không có án tử hình và tôi hoàn toàn đồng ý với quan điểm này. Tuy nhiên có nhất thiết phải vào lúc này không, khi mà đất nước đang bị nạn tham nhũng thục khoét khắp mọi nơi?

Có thể nói, đến bây giờ, khẩu hiệu chống tham nhũng cũng chỉ là khẩu hiệu mà thôi.

Quyết tâm vẫn còn xa lắm lắm.

Anthony Le

Filed under: Nhận định, Xã hội, , ,

THƯ GỬI ĐỒNG CHÍ “BỊ LỘ” HUỲNH NGỌC SỸ

Kính thưa đồng chí “bị lộ” Huỳnh Ngọc Sỹ!

Tôi viết lá thư này để chia sẽ với Ngài những buồn vui sau sự cố “bị lộ” cũng như tư vấn, đóng góp thêm ý kiến với Ngài về những gì sẽ xảy ra.

Ngài Sỹ Huỳnh  kính mến!

Thật bất công cho Ngài khi phải chịu làm quân tốt. Thực tình mà nói thì số tiền mà Ngài thu được từ những nhà thầu nước ngoài đã đem về cho đất nước hàng triệu đôla chứ có ít ỏi gì đâu. Một mình Ngìa thôi mà kiếm được một số tiền mà doanh thu của hàng chục công ty vừa và nhỏ trong nước cộng lại cũng chưa bằng. Vậy mà xã hội lại coi là tội, thật bất công! Nhưng xét cho cùng thì số tiền đó chẳng đáng là bao so với các đồng chí “chưa bị lộ” của Ngài, Ngài nhỉ?! Nếu vậy thì Ngài là tốt cũng đúng thôi. Mà nghĩ lại tôi vẫn thấy ấm ức giùm Ngài. Số tiền ấy, sau bao nhiêu năm, tôi và mọi người đều biết rằng nó đâu chỉ thuộc về một mình Ngài. Phía sau lưng Ngài còn có cả chục, thậm chí cả trăm đồng chí mà ngài phải chung chi, biếu xén ấy chứ. Ấy vậy mà bây giờ chỉ mình Ngài hứng chịu. Có đau không chứ?! Đau ơi là đau Ngài nhỉ!

Mà thôi chuyện đã bị lộ rồi chì còn tìm cách giải quyết thôi. Tôi có vài ý kiến như thế này, nếu thành công thì Ngài nên nhận tôi làm trợ lý, có gì tôi làm tốt thay Ngài (Cái này là tôi vì đảng vì Ngài đấy, tuyệt nhiên không cần báo ân).

Trước tiên ta hãy tìm nguyên nhân sự cố, sau đó mới có biện pháp khắc phục, tránh vi phạm lần sau.

– Thứ nhất: Đó là lỗi làm phó. Ở Việt nam này có cái luật bất thành văn rồi, chắc Ngài cũng đã biết, là hễ có tội thì phó phải chịu thay cho trưởng. Xưa nay vẫn vậy. Ngài biết vậy mà vẫn chấp nhận làm phó nghĩa là Ngài cố tình chịu tội. Lỗi cố tình lại càng nặng hơn (cái này hơn mệt đây).

– Thứ hai: Lỗi này người dân ta hay gọi “ngu mà lì”. Ngu là sao? Mà lì là sao? Xin thưa với Ngài rằng: Ngu là do Ngài tưởng rằng ờ Nhật cũng giống ở ta, tham nhũng là chuyện hiễn nhiên. Mà ngu nữa là bao nhiêu công trình của các công ty Trung Quốc bạn ta Ngài không móc nối lại đi mốc nối với cái anh chàng Nhật này (cái này xin mách nhỏ với Ngài là Ngài đã vi phạm mức độ ưu tiên về ngoại giao của đảng ta rồi đấy, đảng ta đã dặn Ngài là phải ưu tiên Trung Quốc và các nước XHCN trước). Ở Nhật luật pháp nghiêm minh (ý lộn, phải nói là thực thi luật pháp nghiêm minh chứ nước ta luật cũng nghiêm lắm, cũng minh lắm). Ấy vậy mà Ngài dám nhận hối lộ từ những 2001 tới nay. Quả thật là đúng lì.

– Thứ ba: Lỗi thiếu cập nhật thông tin. Cái vụ này bên Nhật họ thông báo cho ta lâu rồi thế mà Ngài không phòng hậu sự. Hay là Ngài tưởng rằng đảng ta kêu họ dừng điều tra thì họ sẽ không dám điều tra nữa nên Ngài không cần phải lo. Hay là do Ngài có cái dù quá to? Ngài còn nhớ không? Cách đây mấy ngày báo chí đã nêu một xu hướng mới của các quan chức Trung Quốc bạn ta nhận hối lộ rồi ra nước ngoài sống. Nếu Ngài cũng làm như họ thì hay quá. Tôi đâu phải nhọc công tìm kế cùng Ngài. Bây giờ thì e trể mất rồi vì Ngài còn phải làm “tốt”, chỉ còn chờ thí nữa thôi.

– Thứ tư: Tham. Cái lỗi này thực ra không đáng bàn vì trong thời đại này có vị quan chức nào lại không tham chứ. Tôi nghĩ đảng cũng hiểu điều này mà bỏ quá cho Ngài.

Bây giờ chúng ta nhận xét tình hình (biết người biết ta trăm trận bất bại mà) để dễ bề dự liệu.

Tôi e rằng phải báo tin xấu cho Ngài thôi. Tình hình này cực kỳ nghiêm trọng bởi vì cái vụ PMU18 đã khuấy động dư luận rồi. Bây giờ mà muốn chìm xuồng cái vụ này coi bộ không yên với dân rồi. Xui cái là vụ này bể không đúng thời gì cả, ai lại nhằm cái lúc dầu xôi lữa bổng vậy mà bể, đợi thêm thời gian nữa có hay hơn không?! Mà cái anh chàng Nhật này cũng đáo để thật, ai đời hối lộ mà cũng bị truy tố (bên ta nhận hối lộ mà vẫn bình thường, thậm chí còn trả thù người phát hiện một trận ra trò). Tại sao họ người Nhật không biết xử lý nội bộ đảng nhỉ? Như vậy có phải đỡ cho mình không. Đã vậy còn đưa lên báo chí cho nó văng mãnh tùm lum. Văng tới cả nơi thiên đường xã hội chủ nghĩa này mới nghiệt chứ. Ta đang yên lành thế mà người Nhật lại xáo trộn cả lên. Bảy tám năm rồi còn gì. Cái anh chành Nhật này phải liệt vào hạng “thế lực thù địch” rồi.

Bây giờ bên Nhật người ta đã truy tố người của họ thì tất nhiên ta cũng phải thí tốt của ta thôi (cái này nguy cho Ngài đây). Như vậy mới lấy được tiền của họ nữa chứ (Nên nhớ Nhật là nước viện trợ ODA cho ta nhiều nhất đấy, làm mất lòng họ thì không xong đâu).

Từ thực tế phủ phàng trên, ta thấy chuyện Ngài phải hầu tòa là chuyện hiển nhiên. Nhưng Ngài cũng đừng vội nãn chí, tòa cũng là người của ta cả. Vấn đề là ta phải xoay tòa theo hướng nào có lợi nhất cho ta và cho đảng.

Giải quyết vấn đề mới là chuyện nên bàn.

Đối với Ngài thì tôi có ý kiến thế này: Ngài có 2 con đường và có thể chọn 1 trong 2.

– Thứ nhất: Âm thầm chịu đựng. Có nghĩa là dù Ngài có chung chi cho ai, có ai cùng tham gia với Ngài thì Ngài cũng không được khai. Như vậy thì Ngài có cái công với đảng vì đã giúp đảng trong sạch vững mạnh. Dựa vào công này ngày sẽ được giảm án (tình tiết giảm nhẹ). Vào nhà nghĩ vài năm rồi dựa vào cái dù của Ngài mà ân xá cho vài chục năm. Như vậy cũng tốt, có thời gian nghỉ ngơi để sau này đảm nhận nhiệm vụ khác cao hơn. Ngài hỏi tại sao ư? Vì chẳng sếp nào lại không ưa một người như Ngài “dám làm dám chịu”, không liên lụy tới sếp (cái này tôi cam đoan là đúng 100%, vì tôi cũng làm sếp mà).

– Thứ hai: Khai tất cả những người có liên quan, chức càng cao càng tốt. Vì như vậy đảng sẽ chùng tay (nhiều quá mà, nếu xử thì e rằng chẳng còn đảng viên nào). Đảng sẽ tìm cái tội khác cho Ngài (như là tội nhận quà biếu quá nhiều chẳng hạn, hay là tội không khai báo khi có số tiền lớn mà không biết lý do…) nhiều tội có thể thay thế tội nhận hối lộ mà khi chịu án chỉ là cảnh cáo nội bộ thôi, như vậy Ngài không cần phài lo lắng nhiều. Cái này coi hay vậy nhưng có một khuyết điểm vô cùng lớn. Đó là các sếp từ nay không dám giao việc cho Ngài nữa vì Ngài đã làm sếp bị liên lụy. Đường tiến thân sau này sẽ khó.

Lưu ý Ngài một chuyện. Nếu Ngài muốn chọn cách thứ 2 thì phải nhớ nhập tâm rằng: Khai thì phải khai với báo chí “lề trái” ấy, có như vậy mới tới tai công luận được, và như vậy mới làm áp lực với đảng và các sếp được. Nếu Ngài khai với các cơ quan điều tra và các báo bên “lề phải” thì coi như Ngài tiêu đời rồi. Ban tuyên giáo trung ương sẽ ém nhẹm mọi thông tin và ngài sẽ bị xử như nhà báo Nguyễn Việt Chiến ấy. Sẽ không có cơ hội cho Ngài thanh minh đâu Ngài hiểu chưa?

Vài lời tâm sự và chút ngu kiến giúp Ngài qua cơn hoạn nạn. Mong rằng sau cơn mưa trời lại sáng.

Chào Ngài

Anthony Le

Filed under: Lãnh đạo, Nhân vật, Xã hội, , , ,

Lịch viết bài

Tháng Mười Một 2019
H B T N S B C
« Th7    
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930  

Lưu trữ

Các trang

Lượt xem

  • 257 431 lượt

Đang xem

Ý kiến bạn đọc

chanhphap trong THAM NHŨNG TRONG CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀ…